• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Chương 54: An Nguyệt Dao tâm tư
— QUẢNG CÁO —
Đại trận phủ lên, người nhìn từ bên ngoài sẽ chỉ thấy một mảnh dãy phố tường hòa an bình, không có bất cứ dấu hiệu nào khác thường; tu sĩ phóng thần thức vào cũng sẽ chỉ quan sát thấy dãy nhà bình thường, không có ba động pháp lực, không có gợn sóng phá diệt.
Tất nhiên, ấy chỉ là với tu sĩ chưa đủ mạnh, cảnh giới chưa đủ cao, cường độ thần thức chưa đủ để xuyên thấu qua tầng tầng phù văn che trời, giăng kín như bưng, che lấp mảnh đất đường kính trên trăm trượng kia thôi.
Tại phía trong trận pháp, một cảnh tượng hủy diệt, ác liệt, trái ngược hoàn toàn với những gì người ta bị đánh lừa bên ngoài. Đất đã vỡ vụn, nhà cửa đổ nát, cây cối đổ gãy, mặt đất bị xé rách ra từng mảng lớn, cương phong càn quét, lửa cháy hừng hực, hoàn toàn là một mảnh chiến đấu bi thảm tựa như tận thế.
“Tam Thiên Huyết Đao.”
Đại ca nâng lên thanh đại đao dài năm xích (chừng một mét rưỡi), toàn thân đỏ như máu, nặng nề chém về kẻ địch. Đao mang vừa ra, cả một mảnh không gian bị nhuộm đỏ au, một loại mùi tanh tưởi như bốc lên từ núi thây biển máu nhiễm khắp thế gian.
“Hợp sức, chặn lại.”
Nam trưởng lão hô lớn, kéo lấy sức bên cạnh hắn một tên Trúc cơ sơ kỳ cùng năm tên đệ tử Luyện khí, thực lực thấp nhất cũng tại bát trọng.
BANG.
m thanh thanh thúy ngân vang. Không gian bị đao mang mạnh mẽ xé rách, mặt đất bị sức mạnh khủng bố đánh ra một cái hố lớn, thân cây cổ thụ hai người ôm bên cạnh bị đánh nát hoàn toàn, dãy tường gần đó, vốn còn sót lại phân nửa cũng trùng trùng điệp điệp đổ xuống như hiệu ứng domino.
Nam trưởng lão không chịu được đả kích lớn, bị hất văng về sau mấy trượng mới có thể dừng lại, dọc đường bước chân hắn giẫm xuống, đâm thủng thành mấy cái hố sâu trên mặt gạch. Toàn thân hắn khí tức hỗn loạn, phải cố gắng lắm mới khống chế cho thân thể đứng vững.
Kỳ thật, hắn còn là may mắn vô cùng, tên hộ pháp tu vi Trúc cơ sơ kỳ kia trực tiếp bị hất bay ra mười mấy trượng, năm tên đệ tử Luyện khí kỳ, miệng phun một ngụm máu, cả thân thể đau giã rời như thể bị húc bởi một đầu hung thú viễn cổ.
Nam trưởng lão kiêng kị nhìn qua thanh đại đao đỏ chót trong tay kẻ địch. Tự thân hắn mạnh bao nhiêu, hắn biết rõ. Hắn đã vào cảnh giới Trúc cơ trung kỳ rất lâu rồi, một thân pháp lực tích lũy hùng hậu, chỉ cần có cơ hội là có thể đột phá tới Trúc cơ hậu kỳ, tuyệt đối không phải là loại người mới đột phá Trúc cơ trung kỳ hơn một tháng như kẻ kia có thể so.
Ấy vậy mà hắn, chỉ một đao, không những đánh lùi hắn cùng một tên hộ pháp, còn trực tiếp đả thương năm tên đệ tử Luyện khí kỳ khác.
Vấn đề chỉ có thể nằm trên cây đao. Hắn không nhận ra danh tính món pháp bảo này, nhưng hắn có thể cảm nhận được cỗ tà tính kinh khủng tỏa ra từ lưỡi đao sắc bén kia.
‘Tuyệt đối là một thanh hung đao.’
Hắn hung hăng nghĩ thầm, lại âm thầm phán định cho cây đao ấy thuộc vào hàng Linh bảo. Cấp bậc nào thì chưa biết, nhưng không thể phủ nhận, trân quý vô cùng.
Bất quá, nghĩ đến đây, hắn lại cười thầm trong lòng:
‘Pháp bảo mạnh mẽ, cần có tu vi tương xứng mới có thể sử dụng. Cho dù ngươi có dùng được, cũng cần tự thân tiêu hao không ít pháp lực. Để xem, ngươi có thể kiên trì đến bao giờ.’
Nghĩ vậy, hắn đối với tên hộ pháp Trúc cơ bên mình hô:
“Lên, dây dưa lấy hắn. Lấy hắn loại này tân tấn Trúc cơ Trung kỳ, pháp lực không có nhiều. Thôi động pháp bảo mạnh mẽ như vậy, tuyệt đối không kiên trì được bao nhiêu.”
Tên hộ pháp kia gật đầu. Hắn cũng có ý nghĩ này, nhưng trước đó không dám liều lĩnh xông lên. Đối phương có tu vi cao hơn hắn, pháp bảo mạnh hơn, đi lên chẳng khác nào chịu chết.
Bất quá bây giờ Nam trưởng lão cũng có cùng ý tưởng, hắn tự tin hơn.
Thế rồi hai người ăn ý với nhau, một trái một phải, riêng phần mình phát động công kích.
“Phần Viêm lang.”
“Long nha kích.”
Nam trưởng lão thôi động pháp khí trên trên tay mình, một cái hỏa lò lớn cỡ quả bóng rổ, xoay tròn trong không trung. Mặc dù nó nhìn chỉ bé như quả bóng, nhưng lại là một kiện cực phẩm pháp khí, ngọn lửa uẩn dưỡng bên trong có thể đả thương đến cả Kim Đan kỳ chân nhân, nung chảy sắt thép là chuyện vô cùng bình thường.
Về phần hộ pháp kia, hắn trực tiếp tế ra một kiện thượng phẩm pháp khí, thanh trường kích dài gần một trượng, toàn thân pháp lực thôi động, liên tiếp đánh ra năm đạo hư ảnh kích, như năm đầu giao long gào thét hướng đại ca đánh tới.
“Đáng chết.”
Tên đại ca gầm thét giận dữ.
Nam trưởng lão nói không sai chút nào. Pháp bảo tất nhiên lợi hại, nhưng để thôi động, phát ra công kích khủng bố thì bản thân hắn cũng phải trả ra cái giá tương ứng.Bởi vậy thể nội pháp lực của hắn trực tiếp bị rút đi mấy thành, thiếu hụt một mảng lớn. Bây giờ trực tiếp đối mặt hai phe công kích, để hắn làm sao không lo lắng.
Hỏa diễm nóng rực, thiêu cháy mặt đất đen xì kia là không thể không đỡ. Nếu không, đoán chừng thân thể hắn bị đốt ra tro trong nháy mắt. Đến nối năm đầu hư ảnh giao long, hắn có có nắm chắc còn thừa bao nhiêu thời gian tránh né hay chống trả.
‘Giờ không nghĩ được nhiều như vậy.’
Hắn cắn răng quyết liệt, mặc kệ một bên năm đầu giao long công kích tới. Pháp lực hắn một lần nữa thôi đông, truyền vào trong thanh huyết đao.
Mỗi lần như thế, hắn đều cảm giác huyết tính trong mình lớn thêm một tia,bản tính càng trở nên khát máu hơn một chút. Nội tâm hắn thật sự kháng cự việc sử dụng thanh đao này. Nhưng ở tuyệt cảnh, hắn còn lựa chọn khác sao?
“Huyết Vân Đao.”
Thân thể hắn gồng lên, hai bắp tay to gồ, nổi đầy gân xanh, cây đao cự lực chém ra ba luồng đao khí, mờ ảo, tán loạn như mây như sương, nhưng uy lực và độ sắc bén thì không thể xem thường.
Không ngoài dự liệu, đóa lửa ngưng tụ thành hình con sói cao hơn một trượng bị đánh tán loạn, tan rã giữa trời đất. Lần này, hắn chỉ là muốn hóa giải công kích đối phương, không dùng đến nhiều sức như công kích trước đó.
Chỉ là, tiêu hao cũng không thể khinh thường.
Gấp rút cảm ứng thân thể còn sót lại pháp lực, hắn vội vàng đánh ra mấy đạo đao mang khác ngăn trở công kích từ năm con giao long hư ảnh.
BANG… BANG… BANG.... BANG.
Bốn tiếng kim loại va chạm, bốn đầu hư ảnh giao long bị đánh tan trong nháy mắt.
Phải, chỉ có bốn đầu, vì đại ca không kịp ra đao thứ năm, thân thể hắn trùng điệp nhận lấy một kích, hất văng ra sau hai mươi trượng có hơn.
Hắn loạng choạng ổn định lại thân hình, miệng không kìm nén được phun một búng máu, khải giáp trên thân bị đục một lỗ. Nhưng cũng bởi khải giáp, hắn chỉ bị thương nhẹ mà thôi.
Một phần nguyên nhân khác chính là vì vị hộ pháp kia không muốn liều mạng, chỉ đơn giản cầm cự cho đến khi người của Hải Sa bang kéo tới đông đủ. Hắn không ra tay toàn lực.
Bị thương vẫn là bị thương, đau đớn vẫn là đau đớn.
Đại ca gầm nhẹ rồi xuất ra một viên đa dược nhỏ như hạt đậu, nhét vào trong miệng.
Đổi lại là lúc trước, hắn sẽ không sử dụng phung phí đan dược chữa thương như vậy. Một tán tu thì có bao nhiêu tích lũy chứ? Vết thương nhẹ dạng này chỉ có thể âm thầm chờ đợi tự hồi phục mà thôi.
Nhưng giờ, hắn đạt được bảo tàng, gia sản trong nháy mắt bành trướng, tự nhiên sẽ thay đổi tác phong sinh hoạt.
— QUẢNG CÁO —

Cảm nhận thương thế thế trên thân tốt hơn, thể nội pháp lực chậm rãi quay trở về, hắn cảnh giác nhìn hai tên kẻ địch Trúc cơ kỳ, còn có bốn tên Luyện khí đệ tử khác đến hỗ trợ, nội tâm không ngừng cầu mong đệ đệ hắn nhanh chóng tìm ra trận nhãn, phá hủy trận pháp.
Kỳ thực, nhìn lấy kẻ địch đông đảo áp vây kín lấy bản thân, không để một lối thoát, hắn lại âm thầm vui mừng, nhiệm vụ của hắn đến nay coi như hoàn thành.
-----------------------------------
Ở một bên khác, đệ đệ thấy đại ca chật vật chống trả hai tên Trúc cơ tu sĩ cùng gần mười tên Luyện khí kỳ khác, trong lòng khẩn trương không thôi, pháp bảo trong tay càng là siết chặt đến bật ra máu.
Tại khoảnh khắc hai người tách ra, bọn họ đã thống nhất với nhau kế hoạch hành động: đại ca, tu vi cao hơn, thực lực mạnh hơn sẽ bộc phát chiến lực tối đỉnh, thu hút kẻ địch; trong khi bản thân hắn yếu hơn thì mang theo pháp bảo, tìm kiếm trận nhãn, lựa thời cơ phá hủy trận pháp. Một khi trận pháp bị hủy, không cần tập hợp lại với nhau mà theo lộ tuyến đã định sẵn, riêng phần mình rút lui.
Nếu không phải kế hoạch như vậy, đại ca cũng không mang ra Cự Huyết Nguyệt Đao, một thanh tà tính hạ phẩm Linh bảo, mỗi lần thôi động là mỗi lần làm tâm tính chệch một hướng bên tà. Đệ đệ biết, đại ca hắn không thích sử dụng món vũ khí này, hắn cũng không nguyện ý nhìn đại ca tâm trí bị ảnh hưởng bởi món vũ khí. Nhưng ngoại trừ nó ra, hai người không có vũ khí nào phát huy ra uy lực tương đương, đủ để nghiền ép thực lực đối phương.
OANH.
Đệ đệ nhẹ nhàng nhảy sang một bên né đi đầu búa to như cái thùng nước, nện xuống. Tên tu sĩ Trúc cơ kỳ cuối cùng chứ từ bỏ tấn công hắn, theo đằng sau còn có sáu tên Luyện khí kỳ tu sĩ khác nữa, thực lực chỉ tại Luyện khí ngũ trọng tới thất trọng, không mạnh như nhóm vây công đại ca, nhưng phiền phức không thôi.
“Đúng là âm hồn bất tán. Lũ cẩu tặc, nhận ta một kiếm.”
Hắn nhẹ gầm lên, trường kiếm bên tay khẽ động, kiếm khí sắc ben trong thanh trường kiếm thoát ra, đánh thẳng vào tên Trúc cơ kỳ đang theo sát đuôi phía sau hắn. Kiếm trong tay hắn là một kiện trung phẩm Pháp bảo, cùng với Pháp khí trong tay nhóm tu sĩ Hải Sa bang không phải ở một cấp độ. Chỉ một đường chém nhẹ nhàng, pháp lực khẽ điều động, uy thế kiếm khí không mạnh nhưng sắc bén vô cùng.
Một kiếm ra, dọa đến bảy tên tu sĩ, baoq aust cả tên tu sĩ Trúc cơ kỳ sắc mặt trắng bệch. Một kiếm ra, sắc bén vô cùng, trực tiếp đánh bay bảy tên tu sĩ. Một kiếm này, có lẽ không đủ bị thương bọn chúng, nhưng cũng khiến cho cả bảy tên loạng choạng một hồi.
Thấy mình dứt bỏ được cả bảy tên trong một hơi, đệ đệ nhẹ nhàng thở ra, tâm thần tập trung vào chiếc la bàn gỗ trong tay.
Chiếc la bàn gỗ này cũng là một kiện thượng phẩm Linh bảo mà cả hai thu được trong bảo tàng nhỏ hơn một tháng trước. Chiếc la bàn này chỉ bé như bàn tay, trên thân trạm khắc lít nha lít nhít hàng nghìn biểu tượng nhỏ tý, sắp xếp theo chín vòng tròn từ trong ra ngoài, theo bốn phương tám hướng còn khảm nạm tám viên ngọc quý, mỗi một viên trong đó đều ẩn ẩn chứa nguồn năng lượng ba động khủng khiếp làm người ta sợ ngây người chỉ bằng nhìn vào chúng nó.
Đệ đệ dùng thể nội pháp lực trong cơ thể thúc giục kiện Linh bảo này. Tác dụng lớn nhất của nó chính là tìm ra trận nhãn, vị trí yếu nhất của trận pháp. Miễn là đẳng cấp trận pháp không cao, kiện pháp bảo này chắc chắn sẽ tìm được trận nhãn, hiệu suất mười phần trên mười. Chẳng qua, hắn là không biết, đẳng cấp cao ở đây định nghĩa như thế nào.
Loại bỏ được mấy con ruồi theo đuôi, hắn một lần nữa rối rít chạy khắp khu vực bị trận pháp phong tỏa.
Ánh sáng tỏa ra từ tám viên ngọc trên la bàn mỗi lúc một rực rỡ hơn, năng lượng ba động từ chúng mỗi lúc một mạnh mẽ, dữ dội. Đệ đệ mừng khấp khởi trong lòng, tất cả các dấu hiệu cho thấy, hắn đã đến rất gần trận nhãn.
“Là ở đây.”
Hắn nói lớn. Ngay trước mặt hắn là một gốc cây khô, chỉ nhỏ như bắp chân một người trưởng thành, cao không đến đầu gối, toàn thân khô quắt, chuyển sang màu vàng nhạt, nhìn như không có một chút sự sống nào.
‘Thế mà lại là trận nhãn.’
“Ngăn hắn lại.” Từ đằng xa, Nam trưởng lão thấy vậy vội vàng hét lớn. Phản ứng lại, một đám hộ pháp, đệ tử luyện khí kỳ vội vã từ bỏ tên đại cả, ào ào thi triển công kích về phía đệ đệ.
Thế nhưng đã muộn, bảo kiếm trong tay hắn đã ra khỏi vỏ,quang mang lóe lên, kiếm khi sắc bén không gặp bất cứ cản trở nào cắt vụn gốc cây khô.
Trận pháp mất đi trận nhãn làm điểm tựa, ào ào sụp đổ, các phù văn treo đầy trời cũng theo đó mà tán đi. Chức năng giam cầm của trận pháp mất đi tác dụng, theo sau đó là năng lực che đậy, tạo huyễn cảnh.
“Đi.”
Đệ đệ hét lớn. Sau đó, thân thể hắn hóa thành một vạch sáng, xuyên qua hư không, lao vào con phố đông người cách đó mấy dãy nhà. Tên đại ca cũng không do dự, hướng về lộ tuyến đã định sắn. Qua không bao lâu, cả hai sẽ hội tụ tại địa điểm thống nhất trước đó.
Trước khi đào thoát, tên đại ca còn lấy ra một kiện pháp bảo khác, không, nói đúng hơn là chuẩn Linh bảo. Đó là một viên ngọc châu, bé như quả trứng gà, toàn thân trong suốt, như thủy tinh. Thần niệm hắn khẽ động, thôi động kiện chuẩn Linh bảo.
“Tặng các người một món quà nhỏ.” Tiếng của đại ca vọng lại trong tai đám người Hải Sa bang.
Đám người Nam trưởng lão vừa định theo sau thì gặp một trận hoa mắt, đầu choáng váng. Tiếp theo, một màn kỳ lạ phát sinh, trước mắt họ là hai tên đại ca đang đi về hai phương hướng khác nhau.
“Khốn kiếp.”
Một trên hộ pháp Trúc cơ kỳ, thấy việc sắp thành liền hỏng, không nhìn được tức giận mà phát động công kích về cả hai hướng.
Thấy thế, Nam trưởng lão vội vàng ngăn cản hắn lại, miệng lầm bầm chửi:
“Ngu ngốc, bây giờ trận pháp đã mất. Người mà tấn công, có tin hay không nửa khắc đồng hồ sau ngươi bị nhốt trong phủ thành chủ?.”
Tên hộ pháp nghe vậy chỉ có thể nén lại lửa giận trong lòng, hậm hực nhìn theo bóng lưng hai tên đại ca chạy mỗi lúc một xa.
“Nam hộ pháp, chúng ta làm sao bây giờ?” Tên hộ pháp còn lại hỏi.
“Đuổi theo.” Nam hộ pháp phun ra một từ.
“Tên nào?”
“Tất cả”
Hiển nhiên, bị đối phương sử dụng một kiện chuẩn Linh bảo tấn công tinh thần làm bọn người Hải Sa bang cực kỳ khó chịu. Trước đó, bọn hắn đã nhiều lần gặp phải tình huống như vậy. Mỗi lần đều là ăn thiệt thòi một mảng lớn.
Món Linh bảo kia cũng không có tác dụng công kích tinh thần mạnh là bao, chẳng mang lại thương tổn gì cho kẻ thù; nhưng nó sẽ cưỡng chế gây nên nhầm lẫn trong nhận thức của đối tượng bị hướng đến. Tỷ như hiện tại, bọn chúng nhìn thấy có hai tên đại ca chạy thoát, một hướng khác nhìn thấy có hai tên đệ đệ trốn đi.
Bọn hắn biết, trong đó có một tên là thật, một tên chỉ là kẻ qua đường, vô tình bị huyễn hóa trong mắt chúng thành mục tiêu của chúng. Thế nhưng, chúng không có cách nào phân biệt trong thời gian ngắn
Đây cũng là vì sao, người của Hải Sa bang tấn công hai người Trần Thiên Ứng và Tề lão, bọn họ đơn giản là vô tình bị kéo vào mớ hỗn loạn này thôi.
Nam trưởng lão càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng giận. Sau cùng, hắn vẫn là phải quyết tâm chia quân ra truy đuổi.
“Bọn chuột nhắt, các ngươi cứ chờ đấy. Tấm lưới chúng ta giăng ra sẵn tại An Nhung thành, các ngươi có mọc cánh cũng không thoát được.”
Hắn tự tin, mục tiêu không thoát khỏi lòng bàn tay hắn. Bởi vì, tại phía Đông thành, bọn chúng đã giăng sẵn thiên la địa võng, chờ cho đối phương tự chui đầu vào lưới. Đích thân Bang chủ tọa trấn nơi đó, phó Bang chủ trông giữ ngoại thành, phòng trường hợp mục tiêu trốn ra.
Ngay từ đầu, Hải Sa bang đã không trông chờ bằng vào trận pháp và mấy tên Trúc cơ kỳ tu sĩ có thể gọn lẹ bắt giữ hai tên địch. Kịch liệt quyết chiến thì có thể, nhưng như vậy dễ có khả năng bọn họ người của phủ thành chủ chú ý trước khi có thể. Cùng cảnh giới Trúc cơ kỳ không phải dễ như vậy cầm xuống, đặc biệt là đối phương lại mang trên mình nhiều bảo vật đến thế.
Mà Kim Đan kỳ tu sĩ, Hải Sa bang chỉ có hai, một tôn phải tọa trấn ngoài thành, phòng tình huống mục tiêu lén trốn ra ngoài. An Nhung thành sao mà rộng lớn, một Kim Đan kỳ truy đuổi không biết ngày tháng năm nào mới lần ra. Thời gian mộ táng sắp xuất thế, bọn họ không cho phép trễ nải.
Bởi vậy, tất cả những trận pháp dựng ra, tất cả những đợt công kích do các hộ pháp Trúc cơ kỳ, dẫn theo đệ tử Luyện khí kỳ, chỉ nhằm một mục tiêu, đánh rắn động cỏ. Bọn họ muốn dẫn dụ hai mục tiêu ra khỏi nơi ẩn náu, lại vận dụng lợi thế đông đảo, dồn ép bọn chúng về nơi thiên la địa võng bày sẵn, tại phía đông An Nhung thành.
“Cứ chờ đó, lũ chuột nhắt.”
— QUẢNG CÁO —

------------------------------
Ở một bên khác, cùng thời điểm.
Sau khi biết lai lịch đám người tấn công hắn, Trần Thiên Ứng không muốn quản nhiều nữa. Mục đích chính của hắn lần này là đến thăm bạn cũ, vị cao nhân ẩn cư kia. Ghé qua An Nhung thành chỉ là để chuẩn bị một chút lễ vật.
Đến nỗi bị Hải Sa bang ngộ nhận công kích?
Hắn không muốn vì một chút chuyện nhỏ này để mình làm mất đi tâm tình. Công bằng mà nói, những kẻ tham gia tấn công hắn, chết thì đã chết, phế thì đã phế, ân oán của hắn và Hải Sa bang cũng coi như chấm dứt, nhân quả đoạn tuyệt, không ai nợ ai. Hắn cũng không phải kẻ khát máu, bị đụng chạm một chút rồi muốn đồ tông diệt tộc người ta, hắn không muốn bị biến thành dạng người hung tàn, ngươi phạm ta một chút, ta giết cả nhà ngươi. Làm người không nên quá mức bá đạo, hắn không thích như vậy.
Tất nhiên, đó là trong tình huống Hải Sa bang không tìm đến hắn kiếm phiền phức. Không tìm đường chết thì sẽ không phải chết. Nếu Hải Sa bang không biết ước lượng sức mình, vẫn muốn gây sự với hắn, hắn sẽ không ngại tiễn Hải Sa bang một đoạn đường.
Hắn là người dễ tính, dễ nói chuyện, nhưng không phải là loại sẽ mặc cho người khác nhào nặn, mặc cho người ta đè lên đầu mình.
Tay hắn khẽ động. Loại trận pháp cấp thấp này không là gì so với hắn. Một ý niệm mà thôi, cũng đủ ma diệt tòa trận pháp này vô số lần.
An Nguyệt Dao kinh hãi trợn trừng mắt.
‘Sao có thể? Làm sao có thể?’
Một trận pháp tinh diệu như thế, ngay cả cha nàng, một tôn Nguyên Anh kỳ tôn giả cũng khó mà tìm ra điểm yếu, bản thân nàng càng đừng nói nhiều, một khi lâm vào liền triệt để bị vây trong đó, thế mà dễ dàng bị nam tử trẻ tuổi kia một cái phất tay cho đánh tan hoàn toàn.
Hắn mạnh như thế nào chứ? Hóa Thần kỳ thần thông giả? Thậm chí hơn? Hay là một trận pháp sư cao cấp.
Càng đáng sợ hơn là nam tử đi theo đằng sau hắn, từ đầu đến cuối chưa từng một lần ra tay, chưa từng nói một tiếng, thậm chí biểu hiện một chút cũng không.
Bất quá, nghĩ đi thì nghĩ lại, nàng cũng thoáng buông lỏng một chút. Đối phương đã phá bỏ trận pháp, nói rõ không có ý đồ xấu gì với nàng. Muốn có, chẳng phải cứ giữ lấy trận pháp thì tốt hơn sao?
Cảnh tượng tàn phá khủng khiếp ở đây sẽ chẳng mấy chốc bạo lộ ra ngoài. Cho dù không có chiến đấu ba động khủng khiếp bạo phát, đội vệ bình sẽ chẳng mấy chốc phát giác ra điều bất thường mà phong tỏa nơi này.
Nhìn thấy nam tử trẻ tuổi kia muốn rời đi, An Nguyệt Dao bận bịu mở miệng:
“Đa tạ hai vị ra tay diệt trừ người của Hải Sa bang, trả lại cho An Nhung thành một mảnh yên bình. Không biết, tới đây, hai vị có dự định gì? Nếu rảnh rỗi, Nguyệt Dao xin mời hai vị tới phủ thành chủ làm khách, Nguyệt Dao xin làm trọn tình chủ nhà, tiếp đãi hai vị, cũng thuận tiện báo đáp ơn hai vị giúp đỡ bách tính An Nhung thành.”
Nàng khéo léo mở lời. Kỳ thật, An Nguyệt Dao không muốn để cho hai người này cứ như thế rời đi. Báo ơn là một chuyện. Lý do càng quan trọng hơn là thực lực của hai người này sâu không lường được. Bây giờ An Nhung thành là bãi nước đục, ngư long hỗn tạp, ai biết được hai người này có thể làm gì. Trong mắt nàng, hai người cứ như hai quả bom biết di động vậy.
Nàng mời hai người về phủ thành chủ, làm khách là bề ngoài, tiếp đãi họ là để họ có ấn tượng tốt đối với phủ thành chủ, sau này bớt đi hai người có hành động bất lợi đối với phủ thành chủ. Mặt khác, nàng cũng muốn cảnh báo cho cha nàng, cho phủ thành chủ về sự tồn tại của hai cá nhân nguy hiểm này, muốn cho cha nàng để tâm đến họ.
Bây giờ để họ đi mất, nàng biết đi đâu tìm.
Chút tính toán nhỏ nhặt của An Nguyệt Dao làm sao qua mắt được Trần Thiên Ứng, càng đừng nói đến Tề lão đã sống vô số kỷ nguyên, thấy qua đủ mọi sự đời. Chỉ là, hai người họ không có điểm phá. Trong mắt hai người, phản ứng của An Nguyệt Dao là hết sức mình thường. Chẳng có mấy ai thích thú khi thấy một, hai kẻ nguy hiểm, lúc nào cũng có khả năng uy hiếp đến mình, lởn vởn ngay trước cửa nhà cả. Thậm chí, hai người có chút tán thưởng diễn đạt khéo léo của nàng.
Trần Thiên Ứng cười nói:
“Đa tạ thình tình của An tiểu thư. Sự tình của đám người Hải Sa bang chỉ là tiện tay mà thôi.Là bọn chúng cố ý ra tay trước, bất cứ ai cũng sẽ phản kháng mà thôi. Tiểu thư không cần để trong lòng. Hiện tại, tại hạ còn có việc quấn thân, tạm thời chưa thể đến bái kiến phủ thành chủ được. Ngày sau, tại hạ nhất định tự thân đến thăm. Mong An tiểu thư thứ lỗi.”
Gặp Trần Thiên Ứng từ chối, An Nguyệt Dao có chút thất lạc. Một nhân vật tầm cỡ thế này, thực lực sâu không dò được, tại địa phương như An Nhung thành là vô cùng khó gặp. Nếu có thể kết giao thì rất tốt.
Mặt khác lại nói, nhân vật lợi hại như vậy, nếu để đi mất rồi, nàng muốn cảnh báo phụ thân nàng theo dõi đúng là khó như lên trời. Nội tâm nàng quả thật có chút không yên tâm khi để một người như thế đơn độc tự do trong An Nhung thành, ở thời điểm rối loạn như hiện tại.
Ai dám đảm bảo, sẽ không có cái Hải Sa bang thứ hai, thứ ba đâu?
Lần sau, đại chiến bộc phát, có thể không phải chỉ là giữa Luyện khí kỳ, Trúc cơ kỳ cao thủ nữa, mà có thể là Kim Đan kỳ chân nhân, thậm chí là Nguyên Anh kỳ tôn giả; như vậy, thực sự là thảm họa đối với An Nhung thành.
Mặc dù vạn phần không muốn, An Nguyệt Dao vẫn phải miễn cưỡng gạt ra nụ cười:
“Như vậy, Nguyệt Dao không làm phiền hai vị. Nguyệt Dao chúc hai vị thượng lộ bình an. Phủ thành chủ luôn luôn mở rộng cửa chào đón hai vị quang lâm.”
“An tiểu thư, bảo trọng.”
Nói rồi, hắn mang theo Tề lão rời đi con phố đã hư hại. Mặc dù một phần nguyên nhân cuộc chiến này liên quan đến bọn hắn, và rằng đối với sự hư hại bọn họ có chút trách nhiệm; nhưng hắn không muốn dây dưa quá nhiều thời gian với đội vệ binh, cũng không nguyện tiếp xúc với những người này.
An Nguyệt Dao hẳn cũng đoán được điều đó, cho nên nàng rất khách khí, trong lời nói chưa từng trực tiếp muốn giữ họ lại, trách nhiệm cũng đẩy hết lên đầu Hải Sa bang.
Nàng nhìn theo bóng lưng hai người, chỉ thấy họ bước ra một bước, một bước thường thường như người khô có tu vi. Ấy vậy mà, thân ảnh của họ mờ ảo rồi đã hiện lên ở cuối con phố, cách vị trí cũ ngoài trăm trượng.
An Nguyệt Dao không khỏi co rụt con ngươi lại, trong lòng nhấc lên sóng to gió lớn. Bộ pháp tinh diệu như thế, đừng nói là nàng hay tỷ tỷ nàng hay bất cứ thế hệ đệ tử trẻ tuổi nào mà nàng từng gặp,cho dù là phụ thân nàng hay thậm chí là lão tổ tu vi Hóa Thần kỳ thần thông giả cũng không làm được. Họ có thể di chuyển nhanh hơn, nhưng ấy là bay, là chạy, là ngự kiếm, là lợi dụng thân pháp quỷ dị, chứ không phải thong dong bước đi như thế kia.
Càng nghĩ, nàng càng cảm thấy hai con người này đáng sợ.
Chờ cho đến khi nàng bình tĩnh trở lại, con phố đã lại một lần nữa náo nhiệt. Một đội vệ binh hai mươi người, dẫn đầu bởi một thanh niên uy vũ, thân mang khải giáp, tay cầm trường thương. Người này tuổi đời chừng hai mươi nhưng tu vi vậy mà đã là Trúc cơ hậu kỳ.
Nhìn thấy An Nguyệt Dao, hắn thân thiết hỏi:
“Nguyệt Dao, muội không sao chứ? Tại sao muội lại ở đây? Ở đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Phải, người này là Quân Lập, một trong An Nhung thành tứ kiệt, mới trở về An Nhung thành cách đây không lâu liền nắm giữ một chức chỉ huy vệ binh, hỗ trợ ổn định an ninh nội thành. Từ nhỏ, người này đã qua lại vô cùng gần gũi với phủ thành chủ, thậm chí, càng được người ta coi là thanh mai trúc mã với tỷ tỷ của An Nguyệt Dao, đại tiểu thư của phủ thành chủ, càng là một trong An Nhung thành tứ kiệt.
Đối với cái này, Quân Lập chưa từng nói gì. Trong lòng thì mừng thầm, bởi hắn kỳ thật có cảm tình với đại tiểu thư nhà họ An, cũng rất quý trọng nàng. Cho nên, hắn luôn coi An Nguyệt Dao như thân muội muội của mình mà đối đãi.
Phủ thành chủ cũng không nói gì, bọn họ cũng thật coi trọng Quân Lập, có tài năng, có chí khí, có tiềm lực, quan trọng nhất là hắn và đại tiểu thư qua lại từ nhỏ, thân thiết đến mức không thể thân thiết hơn.
Chỉ tiếc, đại tiểu thư nhà họ An, thân mang hôn ước từ nhỏ do đời thành chủ trước lập nên. Đối phương lại chỉ là một tên củi mục, không chí khí, không định hướng, không tương lai. Nhưng trở ngại thể diện, lại sợ điều tiếng, An gia không thể trực tiếp vạch mặt với đối phương, xé hôn ước được. Như vậy, ai còn coi trọng chữ tín của phủ thành chủ nữa?
Bởi vậy, tình huống rơi vào hoàn cảnh lúng túng vô cùng.