• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Chương 1: Trùng Sinh
Diệp Phủ Trọng Sinh...

Thiên Hoang Đại Lục tám mươi phần trăm diện tích là thuộc về Yêu Tộc lãnh địa, Nhân Tộc tộc chỉ chiếm không đến hai mươi phần trăm còn lại, có thể nói là Yêu Thú hoành hành lục địa, tại đây vì muốn chống lại Yêu Tộc, Nhân Tộc lấy tu luyện Võ Đạo làm chủ, cường đại tu luyện giả có thể một quyền diệt đi một tòa thành trấn.

Khủng bố Pháp Thần cảnh cường giả có thể di sơn đảo hải, thọ nguyên mấy vạn năm...là chân chính Thần Tiên sống, nhờ vào những vị Pháp Thần cường giả này thủ hộ, Nhân Tộc mới có thể trường tồn hàng vạn năm không suy.

Tất cả tu luyện giả tại Thiên Hoang Đại Lục đều lấy Pháp Thần cảnh làm mục tiêu, nhưng mà có thể tu thành Pháp Thần thì lại lác đác không có mấy, Nhân Tộc hiện tại lấy hàng ngàn ức mà tính, nhưng mà cũng chỉ có tám vị Pháp Thần cường giả mà thôi, đủ thấy tu thành Pháp Thần khó khăn.
Mạc La Vương Quốc, Mạc Thành, Diệp Phủ Ngoại Viện.

Đêm khuya trăng sáng, tinh quang đầy trời, tại Ngoại Viện một góc đơn sơ bên trong phòng nhỏ, một tên thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi đang nằm tại giường gỗ bên trên, chính là đang xuất thần đánh giá hoàn cảnh xa lạ hiện tại, trong ánh mắt là tràn đầy khiếp sợ cùng không thể tin nổi.

"Ta không có chết, còn đi đến một thế giới thực lực vi tôn Thiên Hoang Đại Lục, lẽ nào truyền thuyết tại địa cầu Tiên Thần là có thật hay sao?"Diệp Tử Phàm lẩm bẩm nói.

Hắn còn nhớ rất rõ sau khi cầu hôn bạn gái của mình thất bại, lại đi giữa trời dông bão, bỗng nhiên từ trên trời rơi xuống một chiếc Tiểu Đỉnh đập trúng đầu, khi mở mắt ra thì đã thấy mình xuất hiện tại Diệp Phủ Ngoại Viện này.

Thiếu niên này cũng tên là Diệp Tử Phàm, khác với cô nhi tại địa cầu hắn, Diệp Tử Phàm này thân phận không đơn giản, là Diệp gia Tam Thiếu Gia, chỉ là từ bên trong ký ức đến xem tình cảnh của vị Tam Thiếu Gia này so với hắn cũng không khá hơn được là bao.

Diệp Tử Phàm là do Diệp gia gia chủ sau một lần say rượu cùng một tỳ nữ sinh ra, từ khi chào đời đã là một sỉ nhục của Diệp Hạo Thiên, với lại hắn cũng không có tư chất tu luyện, mười sáu tuổi mà cũng chỉ tại Võ Mạch nhất trọng cảnh giới bồi hồi, trong khi hai vị ca ca của hắn một người đã thông năm đầu Võ Mạch, người kia đã thông sáu đầu Võ Mạch, so sánh ra thì tư chất tu luyện của hắn thật sự là rác rưởi trong rác rưởi, sung đến Ngoại Viện cũng là tầng thấp nhất tồn tại.

Tại Diệp Tử Phàm sinh ra không được ba năm mẫu thân của hắn không hiểu ra sao đã bị bệnh chết, nếu như trong cơ thể hắn không chảy Diệp gia huyết mạch, sợ rằng hắn đã đi xuống Địa Phủ đoàn tụ với mẫu thân của hắn từ lâu.

Dù là như thế, cuộc sống của hắn cũng không khá hơn được là bao, không được Diệp Hạo Thiên quan tâm, dựa theo Diệp Phủ quy định hai mươi tuổi phía dưới Diệp gia Đệ Tử không đạt đến Võ Mạch Tam Trọng cảnh giới, tất cả đều sung đến Ngoại Viện, làm đủ công việc tạp dịch.
Tại Diệp Phủ này là có hai viện, Ngoại Viện cùng Nội Viện.

Nội Viện Diệp gia chính là nơi thiên tài tụ tập, từ Diệp gia chủ mạch cho đến chi thứ đệ tử tại khắp nơi Mạc La Vương Quốc đều tập trung tại nơi đây, muốn tại Nội Viện tu luyện, thấp nhất cũng phải có Võ Mạch Tam Trọng cảnh giới cất bước.

Còn Diệp gia Ngoại Viện nơi này chỉ là một đến hai trọng Võ Mạch mà thôi, dù là như vậy, số lượng cũng là lên đến mấy ngàn người.

Diệp gia dù sao cũng là một trong tam đại đỉnh cấp gia tộc tại Mạc La Vương Quốc, trong tộc có Siêu Phàm cảnh cường giả tọa trấn, những thế lực phụ thuộc vào Diệp gia không có một ngàn cũng có tám trăm, những gia tộc này liền đưa con em của mình vào Diệp Phủ, với hi vọng sẽ có một tiền đồ tươi sáng.

Tại Ngoại Viện này không ai xem hắn là Diệp gia Tam Thiếu Gia, ngoài việc phải làm công việc tạp dịch nặng nhọc bên ngoài, ngày thường hắn không thiếu bị đám công tử kia quyền đám chân đá, hắn nhiều lần cũng muốn chống lại chỉ là Võ Mạch nhất trọng sơ kỳ hắn không thể làm gì được đám người có Võ Mạch nhất trọng hậu kỳ cùng Nhị Trọng Võ Mạch kia.

Lần này là hắn không hoàn thành công việc mà Mã Nguyên giao phó cho nên mới bị một đốn hành hung, cái này Mã Nguyên cũng là ra tay quá nặng, về đến căn phòng nhỏ của mình thì hắn đã tuyệt khí bỏ mình, chính vì nguyên nhân này mà hắn mới có thể trọng sinh.

Nhưng thông qua các tình tiết hắn là phát hiện chuyện này không đơn giản, hắn cho dù có phế vật đến mấy cũng là Diệp gia Tam Thiếu Gia, người bình thường đánh hắn một đốn cũng có thể, nhưng mà hạ sát thủ thì lại không ai có cái lá gan đó, nhất là hắn nghe nói thở dài gần đây Mã gia dựa rất sát đại ca của hắn Diệp Tử Long.

"Không nghĩ đến ta lại chết tại thân huynh đệ của mình trong tay, quả đúng là hào môn không có thân tình gì đáng nói! " Diệp Tử Phàm ánh mắt lạnh lẽo, đối với cái tên Diệp Tử Long kia tràn ngập phẫn nộ.

Còn cái vị Phụ Thân của hắn kia nữa, mười mấy năm qua không hề ghé qua thăm hắn một lần, thật là một người vô tình vô nghĩa, Diệp Tử Phàm cũng là xếp hắn vào sổ đen, nếu như có thực lực, hắn nhất định sẽ báo lại mối nhục bao năm qua, hắn tự nhủ trong lòng là như vậy.

"Ngươi và ta cùng họ cùng tên, cũng xem như là duyên phận, ngươi yên tâm đi thôi, hận thù của ngươi ta sẽ thay ngươi báo, những người từng khi nhục ngươi ta sẽ làm cho hắn trả thật lớn đại giới! "Diệp Tử Phàm một mình lặng lẽ nói.

Khi nói xong, hắn cảm giác được một đạo bài xích lực lượng trong cơ thể cũng là biến mất tăm, giống như tiền nhiệm chủ nhân nghe được lời của hắn cam đoan một dạng.

"Tử Phàm! Nhịn một chút thuốc đắng, ngươi nhanh uống khi còn nóng, như vậy thương thế của ngươi mới có thể nhanh chóng bình phục!"Bên ngoài cửa, một đại hán vai mang vải thô cầm một chén thuốc tiến đến.

Hắn gọi là Thiết Trụ, cũng giống như Diệp Tử Phàm, Thiết Trụ cũng là một đứa con thứ tại Thiết gia, một gia tộc tầm trung tại Hàn Ty Thành, một năm trước gia nhập Diệp Phủ Ngoại Viện, cũng có thể vì đồng bệnh tương liên, hai người rất nhanh liền trở thành bằng hữu, Thiết Trụ chính là một tên bằng hữu duy nhất của hắn tại cái Diệp gia lạnh lẽo này.

"Thiết Trụ! Cảm ơn ngươi, ân tình này Diệp Tử Phàm ta sẽ nhớ kỹ! "Cầm lấy chén thuốc, Diệp Tử Phàm nhìn Thiết Trụ cảm kích nói.

"Tử Phàm! Không có gì, không phải mỗi lần ta bị thương, ngươi cũng là sắc thuốc cho ta hay sao? "Thiết Trụ gương mặt hàm hậu, đen đúa cười nói.

Nghe Thiết Trụ nói như thế, Diệp Tử Phàm nghĩ cũng là đúng như vậy, hắn cùng Thiết Trụ đều là con thứ, tại Diệp gia này là không ai chào đón, thường bị đám thiếu gia công tử kia lấy ra làm bao cát, Thiết Trụ cao lớn thịt dầy chịu đựng tốt hơn hắn một chút, nhưng mà cũng chẳng khá đi nơi nào, dù sao Thiết Trụ cũng chỉ là Võ Mạch nhất trọng trung kỳ.

"Tử Phàm! Lần sau gặp Mã Nguyên tìm đến ngươi phiền phức, đánh không lại liền chạy trốn, tên kia là Võ Mạch Nhị Trọng, cho dù hai chúng ta liên thủ cũng không phải là đối thủ của hắn!" Nhìn Diệp Tử Phàm uống xong chén thuốc, Thiết Trụ liền chân tình khuyên.

Diệp Tử Phàm trong lòng cũng chỉ có cười khổ, Mã Nguyên là Võ Mạch Nhị Trọng, một quyền đánh ra có đến bốn trăm cân lực lượng, hắn như thế nào không biết, chỉ là khi hắn muốn rời đi thì đã bị đám chân chó cản lại, hắn là đi không xong, với lại Mã Nguyên một lòng muốn dồn hắn vào chỗ chết, hắn có thể trốn được hay sao?

Chỉ là những cái này hắn để tại trong lòng, không nói ra với Thiết Trụ, nói với hắn cũng là vô ích, vì hắn là không thể giúp được gì.

"Thiết Trụ! Ngươi yên tâm, lần sau ta sẽ chú ý! "Nhìn về ánh mắt quan tâm của Thiết Trụ, Diệp Tử Phàm gật đầu nói.

"Ngươi vừa mới uống thuốc, nghĩ ngơi sớm đi, ta phải về tu luyện sớm một ngày đột phá Võ Mạch Nhị Trọng, có như thế tại Ngoại Viện này cũng có lực phòng thân!"Nhìn thấy Diệp Tử Phàm nghe lời của mình nói, Thiết Trụ trong lòng là thở phào nhẹ nhõm.

Hắn chính là sợ Diệp Tử Phàm nuốt không trôi cơn giận này chạy đi tìm Mã Nguyên tìm về bãi, như vậy hậu quả là sẽ rất thảm.

Diệp Tử Phàm chỉ có thể cho hắn một cái tên tâm ánh mắt, chờ cho Thiết Trụ đi khỏi ánh mắt của hắn lại tràn đầy hung mang:

" Mã Nguyên, Diệp Tử Long, thù này Diệp Tử Phàm ta nhớ kỹ, ta thề sẽ nghiền các ngươi thành tro, để giải mối hận trong lòng! "

Sau khi buông lời hung ác, hai đôi con ngươi của hắn cũng nặng dần, sau đó chìm sâu vào giấc ngủ.
...

Đề cử truyện hay tháng 5: Trọng Sinh Làm Mạnh Nhất Kiếm Thần Ta Có Một Thân Bị Động Kỹ, Ta Thật Không Phải Khí Vận Chi Tử, main thông minh, không Trung, không gái
Các bạn đọc truyện thấy hay xin ủng hộ hoa cùng kẹo giúp đỡ Lão Ma có động lực viết tiếp! Vui lòng ủng hộ qua tk:Stk: 63510000920910Ngân hàng : BIDV Thanks các bạn rất nhiều!