• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Tiến Hóa Tại Vô Hạn Thế Giới
Chương 1: Một ngày bình thường và bất thường xảy ra.
Trong một thôn xóm nhỏ, nơi yên bình và lặng lẽ vào mỗi buổi chiều tối. Dù đây không phải là một làng quê lạc hậu, nghèo túng nhưng mọi người sống ở đây đều rất giản dị.

Vẫn có những cánh đồng rộng lớn chiếm đa số diện tích, hoạt động nông nghiệp thì phải nói là tấp nập vô cùng.

Và tại một ngôi nhà hai tầng cũ kĩ ở giữa làng, có một gia đình nhỏ đang trải qua những ngày tháng âm trầm lặng lẽ.

Trong nhà, cặp vợ chồng già nuôi ba đứa con hai gái một trai. Hai người con gái đã lớn, có thể tự lo cho bản thân. Còn người con trai thì còn nhỏ, mới học đến lớp năm, cậu được coi là cậu ấm trong nhà, nhận hết mọi sự nuông chiều.

Trong căn phòng nhỏ chỉ chứa đủ một chiếc giường và một chiếc bàn học của cậu con trai, lúc này cậu đang lặng lẽ ngồi học bài như bình thường.

Giờ đã là buổi tối, đến sáng hôm sau cậu lại tiếp tục cắp sách đến trường học.

Cánh cửa sổ mở hé ra, cơn gió lạnh cuối thu thổi vào khiến trang vở hơi lật lên một chút. Cậu trai đứng dậy, với tay ra định đóng kín cửa sổ lại thì bất chợt, bên ngoài vườn lóe lên ánh sáng nhỏ vút qua.

“ Hửm, là đom đóm à? HIếm khi trông thấy thật đấy.” Cậu trai nói với vài phần kinh ngạc, nhưng cũng lập tức đóng cánh cửa lại.

Mà ngay tại lúc đó, bên ngoài vườn nhà cậu, ánh sáng kia lại hiện lên, một đôi mắt xanh lè hướng về cánh cửa sổ nhìn chằm chằm thật lâu, rồi lập tức lại biến mất.

Đến sáng sớm hôm sau, như thường ngày, cậu trai dậy từ sáu giờ sáng rồi chuẩn bị sinh hoạt, ăn sáng sau đó đến trường.

Tại nhà cậu, lúc nào cũng có một loại không khí yên tĩnh. Người trong gia đình cũng rất ít nói chuyện với nhau, cậu trai tuy nhỏ tuổi nhưng cũng đã quen rồi.

Nhà cậu thuộc dạng không giàu mà cũng chả nghèo, nói vậy nhưng chi tiêu mọi thứ thì đều rất tiết kiệm. Đặc biệt là mẹ của cậu, là một người tiết kiệm vô cùng, và cũng đồng thời làm việc rất nhiều.

Ban ngày ra đồng làm, đến tối về ăn cơm vội sau đó lại làm thêm công việc may vá đến tận khuya.

Cậu trai tuy biết mẹ mình cực nhọc nhưng lại không biết phải làm như thế nào, cậu chỉ biết đứng quan sát từ xa rồi suy nghĩ lan man. Bởi cậu bình thường cũng chẳng hay nói chuyện với mẹ cho lắm, đúng hơn là cậu cho rằng mẹ và mình không hiểu nhau, mỗi lần nói chuyện lại là một trận cãi nhau không dẫn đến kết quả gì hay ho.

Còn người bố thì phải đi làm thợ xây, xa nhà thường xuyên nên cũng càng xa cách hơn. Người bố tính hay cáu gắt, mắng mỏ gia đình mỗi khi khó chịu. Nhưng trong nhà ai cũng biết rằng ông lại là người tình cảm nhất, luôn chăm lo cho gia đình.

Những nỗi vất vả khi đi làm thợ xây ở vùng đất khách quê người đâu phải ai cũng hiểu được. Cậu trai cũng rất hiểu người bố, là người mà cậu hết mực kính trọng, yêu thương.
— QUẢNG CÁO —

Nhưng tất cả cảm xúc đó cậu chỉ giữ ở trong lòng mà thôi, đây chính là một thứ rào cản vô hình tồn tại trong lòng cậu.


Dắt xe đạp ra trước sân, cậu trai nhảy lên và đạp, miệng không quên câu chào “ Chào bố mẹ con đi học!” .

“ Đi đường cẩn thận nhé con! Nhớ học hành nghiêm túc đấy!” Mẹ lên tiếng đáp trả giống như hàng ngày.

Có lẽ đây là những giây phút hiếm hoi mà hai mẹ con nói chuyện với nhau.

Cậu trai đi trên đường với tâm thế hứng khởi cho một ngày học mới, gương mặt tươi cười vui vẻ, miệng lẩm bẩm lời bài hát mà cậu thích.

“ Này Minh, ngày nào cũng đi sớm nhể?” Tiếng gọi cậu trai vang lên từ phía sau, có hai chiếc xe đạp khác đang phóng tới, là hai người bạn của cậu.

Cậu trai tên là Minh, học sinh lớp 5B trường Tiểu học Đồng Xá.

“ Ngày nào tao chả đi giờ này.” Minh đáp lại.

“ Minh này, vừa rồi bài kiểm tra mày được mấy ấy nhỉ? Tao được có sáu điểm thế là bố mẹ mắng cho từ qua đến giờ.” Cậu bạn bên cạnh tên Việt hỏi.

“ Tao được 10 điểm, bài đó với tao cũng dễ.” Minh thong dong trả lời, vốn dĩ cậu là học sinh giỏi top đầu trường nên không ai lấy làm kì quái cả.

“ Haizz, chả bù cho tao, thi mãi mà vẫn duy trì con 8, chắc do số trời định rồi.” Cậu bạn khác tên Dũng than thở.

“ Thôi đi, chúng mày cứ cố gắng hết sức là được. Bọn mình vẫn còn nhỏ lắm, vui chơi đi, lo gì.” Minh cười nói. Thực chất ở trường thì cậu là học sinh khá là sôi nổi và quậy phá, giống như có hai tính cách khác nhau vậy.

Cả ba cười đùa vừa đi đến trường, con đường kéo dài qua cánh đồng, khu chợ tập trung của xã.

Ngôi trường vùng quê nhìn khá là đơn sơ, không hề có những thiết bị hiện đại hỗ trợ việc học và an ninh. Những thứ như mạng internet hay máy tính thì vẫn có nhưng chủ yếu là giáo viên sử dụng.

“ Tùng tùng tùng!” Tiếng trống trường vang lên, học sinh nô nức chạy vội vào lớp sợ bị cờ đỏ bắt lại.
— QUẢNG CÁO —


Minh cũng chia tay hai người bạn để bước vào lớp học của mình, họ không học cùng một lớp.

Lại bắt đầu với những môn học chán nản và giáo viên cứng ngắc, Minh ngáp suốt giờ học, chỉ mong đợi những giờ ra chơi và giờ về nhà. Đôi với Minh thì việc học là cái gì đấy rất mệt nhọc, mặc dù cậu học giỏi đấy nhưng nó cũng không giúp cho tinh thần cậu tăng cao chút nào.

Buổi học nhanh chóng trôi qua, Minh lại cùng các bạn đạp xe trở về nhà nghỉ ngơi, lấy sức chiến đấu tiếp vào buổi chiều.

“ Con chào mẹ!” Về đến nhà, Minh dựng xe dưới gốc cây trước sân, hô lên chào mẹ rồi bước vào nhà.

Minh thấy mẹ mình đang loay hoay sắp xếp đồ đạc thì bất chợt hỏi: “ Mẹ chuẩn bị đi chùa hả?”

“ Ừ, lần này đi xa nên mẹ phải đi từ tối nay, con chịu khó ở nhà một mình nhé!” Mẹ bảo,

“ Vâng…!” Minh trả lời, sau đó quay đi vào bàn ăn cơm.

Việc này cũng thường xuyên xảy ra, mẹ cậu là người khá là tín nên thường xuyên theo đoàn đi đến các ngôi chùa cúng bái.

Minh cũng hay ở nhà một mình nên quen rồi, ngược lại đây lại là dịp hiếm hoi mà cậu mong chờ. Bởi chỉ khi ở một mình thì cậu mới có cảm giác thoải mái tự do nhất, làm những điều mình thích mà không ai nói gì được.


“ Tối nay nên làm gì đây? Hay là mua mấy gói bánh về vừa ăn vừa xem phim nhỉ? Quyết vậy đi!” Minh vừa ăn cơm vừa nghĩ cho kế hoạch tối nay.

Minh để giành một ít tiền riêng là chuẩn bị cho những tình huống như vậy, mặc dù nhà cậu thì không ai cho phép như vậy cả.

Đến chiều, khi Minh đi học về, trong cặp sách chứa toàn bánh kẹo và nước ngọt. Cậu vẫn chào mẹ và mang chúng vào nhà như bình thường, mẹ cậu thì đã chuẩn bị đi rồi.

“ Mẹ đi nhé, con ở nhà khóa cửa cẩn thận đấy kẻo trộm nó vào là dở!” Mẹ Minh nhắc nhở sau đó xách túi đồ lên, đi ra cổng đợi xe.

Minh vẻ mặt thản nhiên còn trong lòng thì hứng khởi, sắp đến lức để cho cậu xõa rồi.
— QUẢNG CÁO —

Đến tối, tắm rửa xong xuôi đâu đó, Minh ăn cơm rồi rửa bát, quét nhà như bình thường. Sau đó ra khóa cổng, rồi vội chạy vào nhà đóng cửa tắt điện, bật tivi lên.

“ Mười phút nữa là chiếu phim rồi, sắp đồ ăn ra là vừa, hê hê.” Minh vui vẻ lấy ra đồ ăn trong chiếc cặp sách, bày ra bàn trước mặt. Chuẩn bị một chiếc gối để nằm kê lưng cho đỡ mỏi.

“ Rôm rốp…” Tiếng nhai bánh giòn tan vang lên, bộ phim đã đươc chiếu.

Mải mê xem đến tận 11 giờ đêm, Minh đã ngủ lúc nào không hay, để tivi vẫn còn bật.

Nhưng đúng lúc này, màn hình bỗng nhiễu đi, chập chờn như bị hỏng. Trong góc tối cạnh đó, đôi mắt xanh lè lại hiện ra nhìn chằm chằm vào Minh giống như tò mò gì đó.

“ Hửm, tivi sao thế này? Hỏng à?” Minh bỗng giật mình tỉnh dậy, mắt đảo xung quanh một cách mơ màng và vô tình, cậu đã nhìn thấy đôi mắt trong bóng tối.

“ Cái gì kia? Mình vẫn mơ ngủ à?” Minh ngạc nhiên nói.

Đôi mắt kia cũng cảm nhận được ánh nhìn từ Minh, nó vội quay đầu chạy đi nhưng đã muộn. Không gian trong nhà bỗng sáng lên, chiếu vào nơi đôi mắt đang đứng.

Âm thanh gào thét nhỏ bé vang lên chốc lát rồi vụt tắt, sinh vật đen thui hiện ra trong khoảnh khắc khi chạm vào ánh đèn điện do Minh bật lên thì đã tan biến, chỉ còn lại hai con mắt xanh lè hóa thành hai viên bi bằng ngón chân cái lăn lóc dưới sàn nhà.

“ Chuột à? Nó tha cái gì đi ấy nhỉ? “ Minh hiếu kì tiến lại gần, đưa tay nhặt lên hai viên bi xanh chăm chú đánh giá.

“ Ồ, hai viên bi đẹp quá, bên trong còn có hình giống như mấy tia điện này.”

Đột nhiên, hai con mắt phát sáng khi mà Minh thử đưa chúng lên mắt mình để nhìn kĩ hơn. Rồi cậu cảm thấy choáng váng, không gian xung quanh cậu bỗng trở nên kì lạ, có thế thấy đươc sự u ám của nó khiến Minh ớn lạnh cả người.

Sợ hãi quá mức, Minh ngất đi ngay lập tức, mà hai con mắt kia cũng bằng một cách kì lạ nào đó mà tan biến thành những hạt bụi sáng rồi chui vào mắt cậu.

Và từ đây, Minh bắt đầu dần dần tiếp xúc với những thứ mà cậu không hề biết đến, mở ra cuộc đời không hề nhàm chán mà cậu mong muốn nhưng cũng phải đánh đổi rất nhiều.