• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Dị Nhân Đại Náo Tu Tiên Giới
Chương 89: Nhập học (2)
Chương 89: Nhập học (2)
Dũng và Việt ngay sau đó đã đến được cổng học viện, hai người đứng đó quan sát một lúc rồi Việt nói: "Nếu như xét đến sự lớn mạnh thì có lẽ Nguyên Hoàng Giới hiện nay đã ăn đứt các Giới khác ở xung quanh rồi. Chỉ có điều Yêu Giới và Ngã Giới hai cái nơi thần bí kia thì không biết là thế nào."

"Có lẽ cũng không quá mạnh so với chúng ta đâu. Lần trước mày đến Yêu Giới có phải gặp qua Thú Thần rồi đúng không? Nói xem nó mạnh đến mức nào?" Dũng bình tĩnh nói.

"Ừm, nếu ở góc nhìn của tao thì nó rất mạnh nhưng với anh Thành thì cũng chỉ ngang cơ mà thôi. Nếu cho nhân vật cỡ chị Hồng thì có lẽ một cái đánh là giải quyết được." Việt trả lời, vẻ mặt khi nhắc đến cũng không có gì là sợ hãi cả. Vì cậu được Thành nói cho biết Thú Thần sẽ không ra khỏi Yêu Giới.

"Này hai cậu kia, mau mau tránh đường nào! Có biết là ai đang tới không hả?" Bỗng nhiên tiếng gọi lớn vang vọng từ phía sau hai người. Quay ra thì thấy một đám người khoảng chừng hơn mười học viên đang vây quanh một cậu trai áo đỏ chậm rãi bước tới.

"Tránh ra đi! Trước hết đừng gây rối gì cả." Dũng kéo tay Việt lại, sau đó cả hai lẫn vào đám đông lặng lẽ biến mất. Dũng là một người trầm tính nên đồng thời cậu suy nghĩ rất cẩn thận. Hiện tại quan hệ giữa hai bên nhân loại và dị tộc rất căng thẳng, chỉ cần sơ sảy thì hai bên sẵn sàng làm mọi cách để suy giảm lực lượng của nhau. Mà mục tiêu ưu tiên chắc chắn không ai khác ngoài những kẻ được cho là tương lai này, Dị tộc cũng không thiếu cách để trà trộn vào đây nên nếu chúng bất ngờ ra tay thì khó mà đoán trước được.

Sau đó hai người cùng nhau đi vào trong học viện, cùng tìm đến một căn phòng phía trên cùng và bước vào trong. Bên trong căn phòng là một vài người đang lặng lẽ ngồi chờ đợi. Trong đó có cả lão Chính cũng tỏ ra rất hồi hộp, lão cứ liên tục đi lại không ngừng nghỉ đồng thời thở dài đều đặn.

"Đại Tướng Chính, khi nào thì hai học viên đó sẽ đến đây? Chúng ta chờ mất nửa ngày rồi đó?" Người đàn ông mặc trang phục có gắn huy hiệu của học viện Thanh Nguyên là một hình đầu rồng trắng nói ra, mà người này lại không ai khác chính là Vũ Bá Nam, ông ta cũng nhận công việc quản lý học viện này.

"Hay có lẽ thông tin nhầm lẫn không?" Một người khác cũng nói theo, giọng nói có phần trẻ trung hơn. Anh ta có mái tóc dài màu tím đậm cùng với sự trưởng thành hơn rất nhiều, chính là Tử Long Trần Văn Trương. Sau khi chứng kiến được sức mạnh của Viên và Khang vượt bậc bản thân mình trong trận chiến ở Bức Tường, Khang đã quyết tâm thay đổi và biến thành người chín chắn hơn nhiều lắm, thực lực hiện tại cũng không rõ đang ở mức độ nào rồi.
— QUẢNG CÁO —

Bỗng nhiên, đám người giật mình, cánh cửa phòng đột ngột mở ra mà không báo trước, sau đó là hai người trẻ tuổi bước vào. Lúc này không ai là không kinh ngạc, căn phòng này chỉ có thể là những người cấp cao hoặc được cấp phép mới có thể đến, vậy mà ngay bây giờ đây hai người bước vào lại chỉ là hai học viên vô cùng trẻ.

"Chúng tôi theo lời của Thống Đốc Tú đến đây nhập học đặc cách, còn đây là Lệnh của ngài ấy!" Dũng bình tĩnh đưa mắt nhìn đám người xung quanh, sau đó hướng tới Bá Nam đang ngồi đưa ra một tấm huy hiệu có hình mặt cáo.

"Vậy hai cậu chính là do Thống Đốc giới thiệu tới sao? Hiện tại thực lực đến giai đoạn nào rồi?" Chính lúc này thoát khỏi sự ngạc nhiên mà hỏi, ánh mắt quét ngang hai người như muốn nhìn thấu.

Lúc này, Việt mới bước lên với nét mặt tự tin, toàn thân cạu bùng phát ra màn sáng chói lóa giống như một viên kim cương, sau đó áp lực chậm rãi tăng lên đến giai đoạn một đỉnh cấp. Sau đó Dũng cũng chỉ tương tự bộc phát ra năng lượng giống như vậy nhưng trên người cậu lại luôn giống như có thứ gì đó che đậy hư thực khiến người khác không tài nào nhìn rõ ràng.

"Vậy là ít nhất đều đạt đến giai đoạn một cực hạn rồi nhỉ? Chắc hai cậu cũng đã biết được hệ thống phân chia chính thức như thế nào rồi chứ?" Chính lúc này mới thở phào nhẹ nhõm giống như bớt xuống được gánh nặng, sau đó nhìn hai người tiếp tục hỏi.

"Chúng tôi biết! Nhưng lần này tham gia chiến đấu cần đến năm người lận, vậy nếu chỉ có hai người chúng tôi thì sao mà thắng được?" Dũng đột ngột hỏi.

"Chuyện này ban đầu tôi còn hi vọng là Minh sẽ quay về nhưng có vẻ không kịp rồi. Mà các cậu biết được cách tìm cậu ta không?" Chính bỗng lắc đầu thở dài nói, nghĩ đến chuyện này lại càng khiến lão ta không khỏi đau đầu.

"Tôi chỉ biết là Minh còn sống thôi. Còn việc nó đang ở nơi nào thì không tra được, việc này có gia đình nhà cậu ấy tự lo rồi." Dũng bình tĩnh trả lời, sau đó nói tiếp:
— QUẢNG CÁO —

"Hôm nay đến đây tôi có thấy vài đứa học viên khá là tự tin đấy, ông xem thử biết đâu trong đó tìm được một người nữa thì sao?"

"Không cần, lứa học viên mới này chắc cũng chỉ có hai người các cậu mà thôi. Còn ba người kia thì sẽ là ba người khác. Trước khi các cậu xuất hiện thì họ được coi là thiên tài hàng đầu đấy, có cơ hội thử giao lưu xem sao?" Chính lắc đầu nói, sau đó lấy một tờ danh sách đưa cho Dũng bảo hai cậu điền thông tin vào đó rồi cuối cùng rời đi.

"Không hiểu sao mà mấy đứa nhóc đó lại kinh khủng như thế nữa. Vừa này cậu nhóc đó khiến tôi cảm giác như bản thân mình còn yếu hơn cậu ta vậy." Trương lúc này mới mở miệng ra nói, nét mặt vẫn giữ nguyên sự hồi hộp.

"Biết vậy lúc trước đề ra là thi đấu đoàn đội luôn cho rồi, có hai đứa nó gánh thì chúng ta sợ gì không thắng chứ?" Bá Nam cũng gật đầu nói theo, ánh mắt tỏ ra đáng tiếc mà nhìn Chính, lão ta là người đứa ra cách thức này khi đó.

"Không nên coi thường Dị tộc. Nhiều khi bọn chúng mà chiến đấu cùng nhau sẽ đem lại những kết quả đáng kinh ngạc đấy. Ông còn nhớ khi đó chiến đấu với bốn tên Dị Tộc hay không, năng lực của chúng khi kết hợp với nhau thì vô cùng khó xử." Chính lắc đầu phản bác, làm sao mà lão ta lại chưa từng nghĩ đến chuyện đó được cơ chứ, có điều càng nghĩ thì càng thấy biện pháp của bản thân hợp lí hơn rất nhiều.

"Này, mày nghĩ đám người đó có thực sự mạnh hay không vậy? Theo tao thì chắc cũng chỉ nhỉnh hơn đám học viên thường kia một chút." Việt đi bên cạnh Dũng, cậu hào hứng nói ra.

"Chắc cũng không quá yếu. Nhưng cái chúng ta cần chú ý là thực lực của đám Dị tộc kìa. Nghe nói sức mạnh của bọn chúng đa phần dựa vào huyết mạch cao thấp. Có kẻ là con của hoàng tộc từ khi mới sinh ra đã là cấp độ 9 rồi, nếu kẻ đó mà phát triển đến bây giờ thì chưa chắc chúng ta đã ăn được." Dũng trả lời.

Trong khi đó, hai người thoáng cái đã đến một khu nhà riêng biệt trong học viện. Chỗ này giống như một căn biệt thự vậy, là nơi ở của hai người khi học tại đây và nó cũng chỉ dành cho những học viên đủ thực lực và tài lực cung cấp mà thôi.
— QUẢNG CÁO —

"Không tệ chút nào nha! Đúng là có tiền thì làm gì cũng sướng thật đấy. Khi trước chúng ta còn chẳng dám mơ sống trong căn nhà thế này nữa." Việt nhìn vào ngôi nhà đầy cảm khái, tuy rằng nó nhỏ hơn so với nhà hiện tại của bố mẹ cậu nhưng dù sao so với khi còn ở quê thì đã gấp trăm lần rồi.

"Vào thôi! Có lẽ đồ đạc đã được chuyển xong xuôi hết rồi. Ngày mai là bắt đầu chính thức nhập học đấy nên tao muốn nghỉ chút." Dũng thở dài nói, bộ dạng mệt mỏi của cậu lại xuất hiện và chậm rãi bước vào trong.

"Ồ nhìn kìa, hai học viên mới kia thế mà đã có thể ở trong nhà hạng S rồi. Không biết là thân phận gì đây nhỉ?" Sau khi Dũng và Việt bước vào trong thì bên ngoài xuất hiện vài nhóm học viên khác nhao nhao bàn tán.

"Thông thường chỉ có học viên đạt đến giai đoạn một cực hạn thì mới có tư cách ở đó mà thôi. Hai đứa nó nhìn không biết là ai nên chắc chắn không có thân phận gì đặc biệt đâu. Có khi là nhà nghèo nên nhận công việc vào đó dọn dẹp thì hợp lý hơn, ha ha." Đám học viên này chung quy vẫn là còn trẻ chưa có trải sự đời nên rất nhanh chóng đã đổi hướng câu chuyện sang hạ thấp đối phương để thỏa mãn bản thân mình.

Lúc này chỉ có duy nhất một ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bên trong ngôi nhà đó, là một học viên nam trẻ tuổi với vết sẹo khá sâu trên má, cậu ta có vẻ như là nhận ra Dũng với Việt.

"Anh Doanh, kia có phải hai anh Việt với Dũng không? Sao anh không lại gần hỏi xem thử?" Bên cạnh cậu trai là một cô gái nhỏ nhắn đáng yêu, gương mặt hơi hồng hồng và có vẻ hồn nhiên ngước lên nói.

"Anh cũng không nhìn kỹ nên không dám chắc. Nhưng nếu đúng là hai đứa nó thì tốt thật rồi, chúng ta cũng không phải những người duy nhất sống sót sau tai nạn đó." Doanh cúi xuống xoa xoa đầu em gái mình ôn tồn đáp, xong lại ngay lập tức cầm tay cô bé bước đi, từ phía sau nhìn lại bóng hình hai người có thể cảm thấy rõ được sự cô đơn lẻ loi giữa cái thế giới rộng lớn này.