Chương 109: Thần Bí Thành Chủ

Tuy vậy, Thiên Di vẫn có chút khác so với Na di trận pháp là không hề tiêu tốn tài nguyên để bày trận và điều kiện để có thể dùng có chút hà khắc.

Và phương pháp này chưa chắc có mấy người biết!!

Thanh Minh cũng chỉ có thể phán đoán được vài thứ thông qua hành động của Tiểu 114 mà thôi.

Thật ra là hệ thống hay tiểu 80, tiểu 221, tiểu 114 đều rất mạnh, nhưng lại bị giới hạn bởi sự tồn tại của Thanh Minh nên bọn nó cũng không thể phát toàn lực trong quá trình tự động.

Và những kỹ năng mà bọn hắn đang dùng không phải là vì muốn mà bọn hắn bắt buộc phải dùng.

Thanh Minh quá yếu, không đủ mạnh để bọn hắn phát lực, vậy nên dùng những kỹ năng có lực sát thương lớn và mạnh mẽ để thay thế là điều hiển nhiên nhưng kết quả lại khiến cho Thanh Minh phải trả giá bởi vì nó.

Nhưng nếu hắn đủ mạnh thì hắn cũng không cần phải phụ thuộc vào trạng thái tự động.

Tuy vậy hệ thống vẫn còn rất nhiều bí ẩn, giờ hắn chỉ mới khai giải được một phần mà thôi.

Hắn không nói chẳng qua là vì điều đó là không cần thiết mà thôi.

----------

Thanh Minh năm người đã được ánh sáng bao phủ và bay lên được một khoảng rồi.

Những người bên dưới thấy vậy cũng bật nhảy lên để có thể ngăn cản.

"Tính chạy???!! Sau khi ngươi làm ra những chuyện như này sao?? Đừng có hòng!!!" Hình Kinh bực mình nói.

"Đền mạng đi!!!" Lãng Uất nói.

Không có Phong Hộ, chỉ mỗi Thôi Lực và Vân Yên là không thể giúp Thanh Minh chống đỡ, nhận ra điều đó toàn lực t·ấn c·ông là cần thiết.

Không chỉ bọn hắn…

Khi này, một cổ lực lượng cực mạnh khác không biết từ đâu xuất hiện, đè lên đầu Thanh Minh năm người.

"Tiểu tử, ngươi nghĩ nơi đây là nơi mà người có thể tùy tiện ra ra vào vào sao?? Đã vậy còn phá hủy không ít thứ!! Ai cho phép ngươi tùy tiện như thế??"

Một âm thanh hùng hồn từ xa truyền tới.

「Hửm??」

"Là thành chủ!!" Thôi Lực bên cạnh nói.

"Thành chủ?? Quả đúng như kế hoạch, thực hiện bước tiếp theo đi Tiểu 114!!" Thanh Minh ra lệnh.

「Được!!」

"Thành chủ!!!" Lãng Uất và Thôi Lực đều đồng thanh nói, nhưng mặc kệ việc Thành chủ có xuất hiện hay không, thì nó vẫn không thể khiến cho bọn hắn dừng đánh g·iết Thanh Minh.

Các đợt công kích vẫn tiếp tục tiến tới.



"Bát Quái - Càn Quẻ!! Thiên Chinh!!!"

Là Thiên Chinh, một cổ phản lực từ xung quanh Thanh Minh bắn ra, đánh về bốn phía, chặn lại tất cả những người đang lao tới chỗ hắn.

Có thể nói, đây là một kỹ năng phòng vệ tuyệt đối khi sử dụng nhằm bảo vệ bản thân khi bị quần công, nhưng điều kiện để có thể sử dụng nó lại không hề dễ dàng nên trông mong việc tương lai Thanh Minh có thể sử dụng nó thì rất khó.

Lãng Uất và Hình Kinh bị Thiên Chinh chặn lại, liền mất đi thế công, bay ngược lại xuống đất.

"C·hết tiệt!! Lại là kỹ năng đó!!" Lãng Uất nói, trước đó hắn đã gặp một lần kỹ năng này.

Hai người rơi xuống đất cũng rất nhanh ổn định lại tư thế, bọn hắn đưa mắt lên nhìn xem Thanh Minh.

Thiên Di vẫn đang dưới sự gia trì của Thanh Minh mà tiếp tục di chuyển.

Độ cao của hắn đã gần tiếp cận đến giới hạn để có thể na di.

"Hừ!! Ở lại đây đi!! Thiên La!!!"

Âm thanh của thành chủ lại lần nữa truyền tới, lần này đi theo đó chính là một loại kỹ năng gọi là Thiên La.

Tiếp đó bầu trời bỗng xuất hiện một lớp khí vàng, bọn nó bắt đầu di chuyển tụ tập lại với nhau, sau đó là ngưng kết bản thân của nó lại thành một tấm màng chắn màu vàng nhạt, đồng thời uy áp bên trên cũng đang hướng xuống dưới đè nén, tất cả mọi người bên dưới nó ai ai cũng có thể cảm nhận được.

“Đây—- đây là….!!! Có gì đó sai sai!! Không phải thông tin tình báo thu được nói rằng thành chủ chỉ có tu vi Cửu Phân thôi sao?? Cửu Phân làm sao có thể có được một loại kỹ năng thế này??” Lãng Uất không thể tin được, nói.

“Cửu Phân??” Hình Kinh lặp lại, sau đó là không khỏi lắc đầu, lần nữa nói: “Giờ tu vi hắn là gì đi chăng nữa có còn quan trọng không??”

Lãng Uất nghe xong thì không khỏi quay đầy nhìn một vòng xung quanh, tiếp thu hết thảy tình hình thực tế, hắn mới thờ dài, nói: “Ngươi nói đúng…”

Trước đó thì còn có tư tưởng chống đối nhưng giờ đây… với tổn thất mà hai gia tộc phải nhận phải khi vây quanh Thanh Minh đã khiến cho bọn hắn không còn tư tưởng chống đối.

Cứ ngỡ là một lần thăng hoa, ai dè…

“Hửm??… Thì ra là vậy!! Bảo sao khi này hắn mới xuất hiện!! Một mũi tên trúng ba con chim!!”

Hình Kinh nghĩ nhiều, giật mình nói nhỏ, hắn cuối cùng cũng hiểu là tại sao đến giờ vẫn chưa có một binh lính dưới quyền thành chủ xuất hiện cũng như là đến giờ thành chủ mới xuất hiện.

Mà ở trên trời.

Sau khi màn chắn màu vàng xuất hiện, nó không hề đứng im tại một chỗ để đợi Tiểu 114 (Thanh Minh) tiến lên mà nó đang chậm rãi đè xuống dưới.

"Thiên La!!! Áp!!!"

Chữ Áp vừa nói ra, màn chắn màu vàng tốc độ liền tăng lên, nó lấy một loại tốc độ của mà mắt thường không thể nhìn thấy được mà đè xuống.

Áp lực theo đó cũng gia tăng gấp bội.

"Nó tới!!" Thôi Lực hô lên.



Tiểu 114 cũng bắt đầu hành động, hắn đưa cầm lấy trận bàn rồi đưa nó lên trên trời.

"Bát Quái - Càn-----"

Màn chắn đã chạm tới bàn tay của Tiểu 114.

Giờ đây điều mà Tiểu 114 cần làm đó là sử dụng kỹ năng để phá giải.

Nhưng mà điều kỳ lạ lúc này lại xảy ra..

Từ khi màn chắn chạm vào bàn tay Tiểu 114 (Thanh Minh) thì nó lại không hề tiếp tục áp xuống nữa, mặc dù áp lực của nó không hề giảm đi là bao nhiêu.

Nó cứ ở nguyên trên bàn tay Tiểu 114, kể cả bây giờ Tiểu 114 năm người có tiếp tục bay lên đi chăng nữa thì nó vẫn cứ theo bàn tay của Tiểu 114 đi lên.

Thành ra tư thế của Tiểu 114 (Thanh Minh) bây giờ có chút quái lạ, cảm giác giống như một tay che trời vậy.

Kỹ năng cũng không cần dùng.

"..."

Cho đến khi độ cao của Tiểu 114 (Thanh Minh) năm người đạt đến giới hạn của Thiên Di, thì Thiên La nhưng một tấm kính, bể thành từng mảnh.

Đồng thời từ xa cũng truyền lại tiếng nói.

"Sao--- sao có thể!!?? Ngươi lại có thể vượt qua được Thiên La của ta??"

「"..."」 Thanh Minh và Tiểu 114 câm lặng

「Bần đạo còn chưa dùng kỹ năng mà??」

"Kệ đi, nếu đã như vậy rồi thì cứ tiếp tục tiến lên đi!!" Thanh Minh ra lệnh.

Mà ở dưới đất tu sĩ, bọn hắn nhìn thấy cảnh như này càng là trố cả mắt.

"Không thể nào!! Đến cả thành chủ mà cũng...."

"..."

Tất cả mọi người đều như vậy, trừ hai người Hình Kinh và Lãng Uất.

Hai người bọn hắn có thể nhìn thấy được rằng tất cả người trên đấy là đang diễn trò.

Có thể nói là thành chủ đang cố ý tỏ ra là yếu thế để có thể qua mắt tất cả mọi người ở đây nhằm cho việc có thể thả Thanh Minh đi.

Đại khái thì bọn hắn có thể đoán ra được lý do mà hắn phải làm vậy.

Những người bên dưới sẽ làm bằng chứng cho việc hắn đã ra tay trong việc đánh g·iết ma đầu nhưng lại không thành vì ma đầu quá mạnh.



Nếu có bị hỏi thì hắn cũng có thể thoải mái mà trả lời mà không dẫn đến những tình huống bị nghi ngờ.

Còn tại sao lại thả cho Thanh Minh đi thì bọn hắn không biết và bọn hắn cũng không thể hỏi hay là hưng sư vấn tội vì do bọn hắn đã không còn đủ thực lực.

Chỉ một lần ra tay mà có thể lấy ra một đống bằng chứng ngoại phạm.

"Không xong!! Bọn hắn muốn chạy trốn!!" Một giọng nói của ai đó cất lên.

Phía trên trời năm người cũng dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người mà biến mất!!

"C·hết Tiệt!!!" Từ xa lại vọng lại một câu nói, câu nói chứa đầy sự giận dữ và không cam lòng, xong mọi chuyện yên tĩnh lại như cũ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Bầu trời mây đen tan đi. gió lốc ngừng thổi.

Từ vừa mới bắt đầu cho đến lúc kết thúc, trận chiến này chỉ diễn ra vỏn vẹn chưa đầy 15 phút, nhưng mà hậu quả nó gây ra lại vượt qua sức tưởng tượng.

Hai đợt vây công, đợt nào cũng tổn thất hơn phân nửa.

Thôi gia biến mất khỏi Lạc Dương Thành, Lãng gia và Hình gia tổn thất nghiêm trọng về nhân lực.

Đất Thôi gia và phạm vi xung quanh nó 100 mét đều biến thành một mảnh hỗn.

Từ đó... Một bộ truyền kỳ của ma đầu Thanh Minh xuất hiện.

Chỉ là có chút buồn cho lão đê tiện Võ Văn Kiệt, ai ngờ lần này Thanh Minh đi sẽ không trở lại chợ đồng xuân.

Lạc Dương Thành, phủ thành chủ...

"Tiểu thư, mọi chuyện đã làm đúng như những gì tiểu thư dặn dò, nhưng liệu như này có ổn không?? Khi để cho ma đầu Thanh Minh trốn thoát??"

Một lão già đang đối với một thiếu nữ làm ra cúi đầu.

Từ hành động cho đến lời nói của hắn đều biểu hiện ra là một người hầu.

"Không sao!! Cũng chả có ai dám nghi ngờ ngươi."

"Tuy nói là vậy nhưng mà sẽ không còn ai dám tin tưởng vào chức vị thành chủ này nữa!!"

"Không còn thì thôi!! Dù sao thì ta cũng không tính dừng chân ở lại đây lâu nữa!!" Thiếu nữ tùy ý nói.

Thành chủ hai từ này đối với bọn hắn như là một cái chức vị rác, muốn lấy thì lấy muốn vứt thì vứt, không có nhiều hứng thú.

Lào già nghe xong liền không tránh khỏi giật mình, hắn ngẩng đầu lên, nhìn xem thiếu nữ với ánh mắt khó tin, dò hỏi.

"Tiểu thư, người đã quyết định sẽ trở lại rồi sao??"

"Vẫn chưa!! Nhưng sẽ sớm thôi!!"

"Tốt quá, lão gia nếu như biết tiểu thư trở về chắc sẽ rất vui!!"

Câu chuyện này khiến cho lão già quên luôn việc lo lắng trước đó.
- Chương Bị Khóa -
Bạn có thể mở khóa bằngKNBshoặc
Nhập số lượng chương muốn mở khóa đồng thời
ĐổicandysangKNBsở đây
Thông báo: Đừng quên để lại biểu tượng cảm xúc ở từng chương!! Cầu đề cử, đánh giá từ người đọc!!