• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Chương 77: Cây Này Ta Muốn
Nhìn tràng canh như thế mọi người lập tức rời đi, không muốn mình kẻ xấu số tiếp theo trước khi đi tới truyền thừa.

“Nhàm chán” Hoan Nữ nói.

Rất nhanh Nam cùng Ngọc Anh đi tới cổng truyền thừa, đúng như lời miêu ta có 4 bức tượng rất to lớn để trước cổng truyền thừa, mà dường như nó chưa mở ra.

Nhìn xung quanh 3 bộ ba đoàn người ăn mặc một trang phục đồng nhất thì biết ngay đây là 3 môn phái ở núi Đồ Lung này.

Trong đó Thiết Quyền Phái cùng Kim Cương Phái đã mất hai vị chưởng môn trong trận chiến với tên Võ Tông kia.

Còn Thất Côn Đoàn thì chủ đoàn cũng bị thương rất nặng, ba môn phái này có chút thân thiết dù sao bọn họ cũng tự nhận mình là chính phái.

“Không phải bọn chúng tẩy chay Yêu lắm sao? Sao mà tới dành dựt truyền thừa liên quan tới Yêu nhiều thế?” Hà Thanh Nam thầm nghĩ.

Có thể nói nhân tộc sợ sức mạnh của các Yêu quá khủng bố cùng tuổi thọ lâu dài nên đành sinh ra đố kị.

Một mặt thì tôn thờ, mặt sau thì đâm lén để nắm trùm, thế nên Yêu bây giờ trên hành tinh này phải trốn chui trốn nhủi.

Nghe nói Nhân Tổ cũng phong ấn luôn sức mạnh của Yêu ở thế giới này, nhưng mà Yêu Tổ cũng rất may tạo ra một nơi an toàn trước khi bị mất hết sức mạnh, thế nên Nhân tộc cùng Ma tộc mới làm trùm được mảnh lục địa này.

“Thật trớ trêu, mặt dù Tổ Phụ của mình cũng mang dòng máu của Nhân tộc nhưng cũng không rác rưởi bằng bọn này” Hà Thanh Nam nói.

Có thể nói Bách Việt năm xưa là nơi đoàn kết nhất, vì có thể thống nhất được 100 bộ tộc khác nhau để phát triển.

Bởi vì hòa bình phát triển nên người ta không đề phòng người khác dòm ngó đây cũng là một cái xấu.

Năm đó ở Trung Nguyên có tộc du mục bởi vì ham muốn sự phát triển thịnh vượng của Bách Việt mà đem quân xâm chiếm.

Người đứng đầu tộc du mục đó là Hiên Viên Đế.

Bởi vì tấn công đột ngột mà không chuẩn bị nên đã phòng thủ thất bại, nên đã bị tan tành xẻ nghé.

Tổ tiên cũng phải có chút khó khăn mới giữ được tinh hoa của Bách Việt không bị xâm phạm nên đã tìm nơi khác để khai khoang lập quốc.

Các văn hóa của Bách Việt cũng dần bị tộc du mục chiếm hữu ngày nay cũng nói rằng đó là của mình.

Mà sau này chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa quốc gia đã hình thành nên mới không dấy lên mấy chuyện này.

Nam ngồi suy tư một chút cũng suy đoán một chút về tình cảnh của Yêu tộc trên hành tinh này.

Hắn suy nghĩ rằng liệu còn có Long tộc hay những sinh vật truyền thuyết khác.

Thực sự hắn rất tò mò, hắn muốn tìm được vùng đất mà Yêu Tổ đã tạo ra năm đó.

Còn Linh tộc nữa, thực sự hành tinh này có quá nhiều điều mà hắn muốn biết.

“Biết nhiều thì càng rướt rắc rối, nhưng cái giá cũng khá đáng” Hà Thanh Nam nói.

Đang suy nghĩ thì bỗng trong động truyền thừa có động tĩnh.

Ầm Ầm!!.

Động đất xảy ra ngay trên núi, lúc sau bỗng có Long Lân Quy Phượng lần lượt bốn bay ra khỏi ngọn núi lớn rồi tan biến để lộ ra bốn cánh cổng huyền ảo.

Trên hang động đều có ghi chữ Long Lân Quy Phượng phân biệt.

Một lúc sau trời đất yên tĩnh một chút thì mọi người mới nhìn lên 4 cánh cửa đó.

“Truyền thừa mở?” có người thắc mắc nói.

Dù sao cũng quá bất ngờ, bọn hắn chờ đợi mấy ngày không có động tĩnh giờ mở liền mở?

Mọi người đang còn ngớ ngác thì đã có đám người chạy vào 4 cảnh cửa, những người này muốn chạy vào sớm để có một chút đồ tốt mặc dù không biết có nguy hiểm bên trong hay không.

Nhưng truyền thuyết Tứ Linh là bốn vị này quang minh lỗi lạc nên mọi người cũng không nghĩ có bẫy gì nguy hiểm chỉ là kiểm tra thử mà thôi.

Đương nhiên không dài dòng, Nam cùng Ngọc Anh đi vào cửa Long.

Dù sao hắn cũng là Long a?

...

Bước vào cửa hai người lập tức rơi vào hai vị trí khác nhau, nhưng bởi vì hai người cảm ứng được nên hướng đó mà đi.

Dù sao hai người vị trí khá xa với lại trong đây không ai có thể uy hiếp được hai người nên đành tạm tách ra tìm chút bảo vật.

Dù sao Ngọc Anh cũng đã hơn 120 tuổi, có rất nhiều kiến thức rồi không cần Nam phải chỉ dạy nhiều nữa.

Nam phóng thần thức lập tức cảm nhận được rất nhiều đáng quý cất giấu ở đâu, bên kia Ngọc Anh cũng làm điều tương tự.

Đương nhiên cũng có người phát giác được.

“Hồn tộc làm cái gì ở đây?” Hoan Nữ nhíu mày nói.

Phải biết nơi này luyện võ là chủ yếu, theo cô biết còn có một tộc chuyên về luyện Hồn chứ không về luyện thân thể đó là Hồn tộc.

Mà Hồn tộc là một gia tộc lớn ở phía Bắc, tại sao lại cảm nhận được sức mạnh đó ở đây?

Không riêng gì Hoan Nữ, những người cường đại khác cũng cảm nhận được cũng bắt đầu cảnh giác.

Ngọc Anh luyện Hồn cũng luyện khí thì không nói làm gì.

Đương nhiên Nam cũng là người cất bước đầu đời là luyện khí, luyện khí cũng sẽ có luyện Hồn, nhưng nó sẽ tập trung vào tăng năng lượng hơn (Mana).

Vì thế những người luyện võ cảm thấy giống mà hiểu lầm là Hồn tộc là đương nhiên.

...

Xoạt xoạt!

Nam đã bước tới nơi mà Nam cảm thấy giá trị nhất ở chỗ này.

Đây là con suối, phía trên còn có thác.

Đặc biệt chính giữa con suối có mọc một cây thảo dược rất dài.

Điều chứng minh là rễ nó nằm ở nước sâu.

Cây thảo dược này lá to tròn, nó đậm đặc mùi Tiên khí và đặc biệt rất to dài.

Nếu ai có được hấp thụ từ từ thì đảm bảo lên được Võ Tông là ít.

Vật này tỏa ra mùi như vậy, cũng thu hút rất nhiều người cường đại đều đã ở nơi này.

Đều là Võ Vương trung kỳ, đỉnh phong đều có.

Nhưng Nam sợ cái gì, cầm một thanh kiếm ghẻ rồi ra hét lớn.

“Cây này ta muốn!!”

Đề cử truyện hay tháng 5: Trọng Sinh Làm Mạnh Nhất Kiếm Thần Ta Có Một Thân Bị Động Kỹ, Ta Thật Không Phải Khí Vận Chi Tử, main thông minh, không Trung, không gái
Mình học từ 7 giờ sáng đến 5 giờ chiều, trong tuần sẽ có 3 ngày mình có học thêm buổi tối nữa, nên sẽ kéo dài tới 21 giờ. Nên hằng ngày mình sẽ cố ra chường đều.!!