• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Xuyên Không Ta Trở Thành Toàn Năng Phụ Thân
Chương 201: Giải cứu chi chiến: Giao phong

“Ầm!” Một cái thật to tiếng vỡ mạnh. Đang hướng dẫn mọi người đi qua tường rào Trần Phi nhịn không được quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy phía cổng bộ lạc nơi đã là một mảnh bụi mù tràn ngập nhìn không thấy thứ gì. Hắn trong lòng trầm xuống. Biết là chiến đấu sắp phát sinh.

Lại vội vàng hơn thúc dục chỉ mới đi qua một nửa tường rào nhân loại. Hắn muốn nhanh chóng để tù binh rời đi. Có như vậy tộc trưởng bên kia mới có thể giảm bớt gánh nặng. Ít nhất là đánh không lại cũng có thể tùy thời rút lui.



“Ngay lúc này!” Cổ Hy Tuyệt thì không có vẻ gì là kinh hoảng. Hắn nhàn nhạt mở miệng ra lệnh cho cung tiễn thủ mở tên.

Ngay lập tức đã chuẩn bị sẵn sàn mười cái cung tiễn thủ thay phiên nhau xạ kích. Hướng ngay bụi mù còn chưa tán cánh cổng mà bắn.

Bọn hắn não hải còn nhớ rõ cánh cổng ra vào tương đối vị trí. Kẻ địch xông vào hẳn sẽ ở đó. Nên cứ bắn bừa vào thôi không cần ngắm chuẩn.

Nhìn có trình tự lại mở cung đều đặn mà uy lực cung tiễn thủ. Cổ Hy Tuyệt hài lòng gật đầu nghĩ thầm. Cái này phủ đầu mưa tên hẳn là có thể diệt đi không ít lâu la đi.

Hắn bản thân cũng không vội ra tay. Trước đó vì mở đường nguyên lực phần lớn đã tiêu hao không còn. Dù nghỉ ngơi và khôi phục nhưng vẫn như cũ ở mức báo động. Không thể loạn nén kĩ năng được.

“Gừ! gừ!”

Từng đợt khiến người sởn gai óc tiếng gừ gừ từ trong đám bụi truyền ra. Càng làm ở đây mọi người kể cả Cổ Hy Tuyệt thần sắc càng nghi ngờ. Theo hắn cảm nhận đối thủ hẳn là ‘nhân loại’ mới đúng.

Cớ sao lại cứ gầm gừ như dã thú không chút nào có nhân loại ngôn ngữ. Với lại mưa tên như vậy bắn đi vào không thể mũi mũi tất sát a. Làm sao cũng không có cái gì kêu la âm thanh truyền ra.

Bỗng hắn bắt được cái gì, vội hô to:

“Bộ binh giơ cao lá chắn chuẩn bị đón đỡ.”

Hắn ra lệnh binh lính lập tức làm theo. Dù trong mắt bọn hắn vẫn không thấy cái gì.

Thì vừa lúc lá chắn vừa nâng lên. Thì bọn hắn cảm giác như có gì đó thật mạnh liều mạng đâm vào chính mình tấm khiên trên.

Cổ Hy Tuyệt ánh mắt co rụt lại. Vừa nãy đúng là có mấy cái cực nhanh ‘nhân loại’ nhưng lại bò bằng bốn chân phóng nhanh đụng thẳng vào bộ binh khiên trận.

Hắn giờ mới thấy đám này quái vật dung mạo. Đúng là nhân loại hình dạng không sai. Nhưng cả cơ thể bốc lên hôi thối mùi xác chết. Ánh mắt trắng giả còn có nhiều chỗ trên cơ thể đã loe loét mở ra.

Cổ Hy Tuyệt trong đầu nghĩ đến là ‘zombie’. Nếu là ở xã hội cũ sẽ không ai lập tức suy nghĩ đến cái này hoang đường đáp án.

Nhưng ở đây cái tân thế giới kì dị thế nào chủng tộc cũng có. Zombie có thể lộ ra quá là bình thường được hay không.

Nghĩ đến đây hắn lập tức minh ngộ. Vì sao lũ Orc lại thất bại nguyên nhân. Cũng là gấp rút chỉ thị.

“Tất cả cho ta cẩn thận. Tuyệt đối không cho đám này gọi là Zombie quái vật cào bị thương hay cắn trúng. Cung tiễn thủ đổi lấy thạch phủ nhắm ngay bọn nó đầu mà chém!”

Cổ Hy Tuyệt cũng không có tự mình ra tay. Chỉ có vài con Zombie dù có phần hơi nhanh. Nhưng để bọn lính làm quen cái này tân đối thủ cũng tốt.

Còn về đánh đầu cùng né tránh bị thương mệnh lệnh thì hắn cùng Dương Khai một dạng ý nghĩ. Từ trước đó xã hội cũ phim ảnh mà ra thôi.

Binh lính bị Zombie đập tới. Dù tai nghe bọn nó ớn lạnh gầm gừ mũi ngửi thấy nồng nặc hôi thối.

Nhưng trước đó càng trải qua vô tình chém giết bọn họ. Tâm trí đã cứng cỏi hơn nhiều. Đương nhiên sẽ không như Dương Khai binh sĩ hoảng loạn.
— QUẢNG CÁO —

Bọn họ rất là nghiêm cẩn chấp hành lấy Cổ Hy Tuyệt chỉ thị. Bộ binh nhóm lập tức ngừng lại trong tay mâu. Mà thành thật giơ lên khiên chắn núp đằng sau. Một tất thịt cũng không lộ ra ngoài.

Cung tiễn thủ ở sau cũng cất lấy trung bình cung ra sau lưng. Đồng loạt lấy ra bên hông lưỡi búa. Chọn đúng thời cơ mới cho này hai ba con zombie một búa.

Chỉ thấy lũ này đầu xương sọ lại so với nhân loại mềm yếu rất nhiều. Một phát bổ mạnh xuống dưới đầu lâu đã vỡ tung như bạo nổ dưa hấu một dạng.

Cổ Hy Tuyệt thấy thế rất là hài lòng. Nhưng hắn cũng không dám thả lỏng. Hắn biết chân chính đáng sợ vẫn chưa ra sân đâu.

Như để xác minh Cổ Hy Tuyệt suy nghĩ. Bụi mù tan đi, xuất hiện trong tầm mắt hắn là một cái zombie đội quân. Dẫn đầu là cao to bọn Orc.

Chỉ thấy chúng nó đều đã bị biến thành zombie. Thân thể phía trên còn cắm đầy lúc nãy cung tiễn thủ bắn ra mũi tên.

Lũ này Orc nhìn trông đáng sợ nhưng hành động lại có vẻ hơi chậm chạp. Đi ngay theo sao là chỉ có mười mấy chỉ nhân loại hình thái zombie.

Bất quá chúng nó không có như vừa rồi mấy con bò bằng bốn chân mà là đứng thẳng đi bằng hai chân.

Cuối cùng là còn có hai tên trông như là chỉ huy dáng vẻ. Một cái nhìn thoáng qua ăn mặc da thú quần áo rất là tươm tất.

Thân trên cũng không có gì vết thương. Nhìn thoáng qua không khác gì nhân loại là mấy. Chỉ có điều là đầu trọc làn da trắn xám con mắt không tròng cùng viền đỏ.

Cổ Hy Tuyệt bất ngờ cảm giác này lại là một cái nhân cấp nhị giai zombie. Vậy mà nó làm cách nào mà trước đó hắn lại không cảm nhận được.

Còn lại một tên hình dáng vẫn là nhân loại. Nhưng dữ tợn rất nhiều. Chỉ thấy nó thật ốm lại cao chừng hai mét. Tay chân dài ngoằn móng tay sắc dài.

Đặc biệt mặt trên đã không nhìn thấy mắt mũi ở đâu thay vào đó hai cái môi xẻ làm bốn. Như miệng bạch tuộc như vậy mọc đầy răng nanh. Chiếm cứ gần bốn phần năm nhỏ xíu cái đầu.

Tên này thì đẳng cấp chỉ là nhân cấp nhất giai. Nhưng nó khí thế đã vượt qua hẳn nhất giai. Đã là lâm môn nhị giai một cước.

Cổ Hy Tuyệt cẩn thận phân biệt mới hiểu vì sao hắn ở trước không có phát giác bọn này zombie. Rất có thể là do nó mù trên người khí tức có xu hướng hòa chung với còn lại zombie. Nếu không có cẩn thận tra xét rất khó để nhận ra.

Quan sát xong cẩn thận kẻ địch tình huống. Cổ Hy Tuyệt lại có mấy phần nắm chắc. Dù là rất nguy hiểm zombie. Nhưng cách biệt tu vi ở đó.

Hắn sẽ không quá lo sợ.

Nhưng ngược lại với Cổ Hy Tuyệt thì ở một bên đám lính có vẻ hơi hơi sợ hãi. Thậm chí có vài cái đã thở dốc.

Cổ Hy Tuyệt giật mình quan sát bên mình tình huống không hiểu vì sao bọn họ thấy đám này zombie sinh ra sợ hãi. Thể lực là trượt như vậy nhanh chóng.

Cổ Hy Tuyệt ánh mắt lóe sáng. Rất có thể là đám này zombie đặc thù khả năng đi. Gây sợ hãi cho đối thủ sẽ làm giảm thể lực bọn họ.

Còn vì sao hắn có thể nhìn ra đương nhiên là dựa vào [Nguyên tộc điều tra thuật] rồi.

Hắn tuy còn chưa đủ tu vi để nhìn thấy thanh máu cùng mana. Nhưng phe ta hay phe địch trạng thái đều có thể thấy được a.

Hắn nhìn lại thì binh lính trên người ghi rõ một cái debuff icon. Mô tả do sợ hãi mà mất đi thể lực.

Vì thế hắn mới suy đoán là do zombie đặc thù năng lực làm ra.

Cổ Hy Tuyệt đương nhiên sẽ không để tình trạng này kéo dài. Nhưng hắn cũng không có biện pháp a.

Bỗng hắn nghĩ đến vì sao chính mình không bị?
— QUẢNG CÁO —


Nói không chừng là do hắn có tự tin vào thực lực của mình đi.

Nghĩ như vậy Cổ Hy Tuyệt lập tức thả ra [Uy áp] kỹ năng. Này kĩ năng tùy theo hắn tu vi tăng trưởng mà hiệu quả cũng tăng theo.

Nhất là đối phó với thấp kém hơn mình lại chỉ có bản năng đối thủ. Hiệu quả phải nói là cực giai.

Lập tức bên kia lũ Zombie không ngoại lệ một cái đều là hoảng sợ run lẩy bẩy. Nhưng là hung tính không để bọn hắn chạy trốn mà hướng về Cổ Hy Tuyệt gầm gừ. Nhìn như là bị ép đến đường cùng mèo con như vậy uy hiếp.

Hai con Zombie thủ lĩnh trí tuệ có vẻ không thấp, tu vi cũng có một hai. Bị Cổ Hy Tuyệt uy áp đè xuống vẫn là hoảng sợ. Nhưng so sánh với còn lại zombie đã tốt rất nhiều.

Đám lính thấy tộc trưởng chỉ là khí thế bộc phát đã là như vậy cường đại. Nhìn lũ kia quái vật run sợ thần sắc. Thì trong lòng đại chấn:

“Đúng a! Có tộc trưởng tại ta còn sợ cái cọng lông a!”

Nghĩ như thế bọn họ bản năng sinh ra sợ hãi tiêu trừ. Cùng lúc là debuff trạng thái cũng biến mất. Rất là kiên định nắm chặc vũ khí. Khí thế hừng hực.

Cổ Hy Tuyệt mục đích đúng là cái này. Hắn ý nghĩ rất đơn giản nếu bọn họ sợ hãi. Thì hắn lấy mình làm chỗ dựa để bọn hắn kí thác niềm tin là được rồi.

Kết quả hắn cược đúng. Đám kia Zombie quân đoàn lợi thế đã bị hắn tiêu trừ.

Cổ Hy Tuyệt cũng không nói nhảm. Dù bên kia quân số đông hơn. Nhưng hắn biết zombie căn bản là loài không có suy tính năng lực. Thừa cơ [Uy áp] kĩ năng còn hiệu lực.

Hắn lấy ra cốt kiếm vận lên thủy cường hóa nói lớn:

“Cho ta nhớ lấy khi nãy lời dặn! Giết!”

Nói hắn đã là một trước một bước tiến lên chủ động công kích hai con Zombie đầu xỏ.

“Giết!”

Binh sĩ cũng hô to. Giữ nguyên trận hình nhanh chóng đẩy mạnh công kích trước nhất Orc zombie. Lợi dụng chúng nó vẫn bị tộc trưởng kĩ năng tê liệt, sợ hãi mà chém giết.

……

“Nhanh lên chút nữa! Chỉ cần đi qua cầu phao là sẽ an toàn!” Trần Phi ở phía sau đội hình vẫn đang cố gắn thúc dục bị bắt nhân loại đi nhanh.

Phía xa bên kia trận đánh đã nổ ra. Hắn không thể nhìn rõ trận chiến là thế nào. Chỉ có thể làm hết sức mình mà thôi.

Ở giữa đội hình thì là Cát Hân hai cô bé. Còn có một số cái thanh niên công binh đi cùng. Cát Hân vẫn là đang lo lắng cho Cổ Hy Tuyệt. Nàng cũng cảm nhận được đám kia chán ghét mùi thúi.

Hẳn là sẽ không dễ dàng như vậy ngăn cản.

“Chủ nhân sẽ không sao đâu, tỷ tỷ đừng lo lắng!”

Cát Uyển lên tiếng an ủi. Cát Hân nghe vậy cũng là nở nụ cười. Có muội muội bên cạnh nàng sáng sủa hơn không ít nhỏ nhẹ nói:

“Còn không phải vì ngươi! Ta đem ngươi qua kia bờ sau sẽ trở lại với ca ca!”

“A! Không muốn a! Ta cũng phải cùng chủ nhân!” Nghe nói bị bỏ lại Cát Uyển vậy mà đối với Cát Hân làm nũng.

Nhưng nàng một lúc sau không có nhận được đáp lại.
— QUẢNG CÁO —


“Tỷ tỷ?” Cát Uyển nghi hoặc hô. Lại ngẩng đầu lên nhìn ben cạnh Cát Hân.

Chỉ thấy Cát Hân bây giờ thần sắc chuyên chú. [Xuyên Phong cung] đã không biết khi nào đã lấy ra.

Ngắm ngay đằng trước đang ở bên hộ tống đoàn người một cái công binh thanh niên.

Nàng ở trong Cát Uyển nghi hoặc ánh mắt. Vậy mà thật thả tay bắn tên. Lập tức mũi tên gào thét mà bay.

Làm đứng bên cạnh Cát Uyển ánh mắt trợn tròn. Nàng không biết cung tên là gì. Nhưng nhìn như là vũ khí a. Nàng tỷ tỷ sao lại muốn công kích phía trước ca ca đâu.

Nàng bản năng lại nhìn theo mũi tên bay. Lúc nó muốn cắm vào thanh niên cái ót một khắc.

Thì chính giữa đó thình lình xuất hiện một cái nhỏ nhắn bóng hình đã trước bị mũi tên cắm trúng. Khặc khặc kêu thảm ngã xuống mà chết.

Cát Uyển bất ngờ nhìn thấy cảnh này khác với nàng tỏ ra nhát gan tính cách. Cát Uyển lại là hai mắt tỏa ngôi sao sùng bái nhìn Cát Hân. Nàng biết cái kia nhỏ bóng người a. Là cùng với đám kia kẻ xấu là một bọn.

Bình thường chúng nó hay nhất là bắt lấy trong tù binh phụ nữ. Có người một đi không trở lại. Hay là trở lại cũng là điên điên khùng khùng sau đó lại tự sát. Phải nói là đáng hận đến cực điểm.

Vậy mà bây giờ lại bị nàng tỷ một chiêu giết hại. Nàng vô hạn ngưỡng mộ Cát Hân ngoài. Lại còn là có suy nghĩ nếu mình có thể hay không làm được.

“Tỷ, cho ta ta cũng muốn thử. Thực lợi hại!” Cát Uyển nghĩ là làm không do dự yêu cầu Cát Hân.

Cát Hân lại hơi bất ngờ nhìn nàng. Sau lại nói:

“Đây là ca ca cho ta lễ vật. Không thể cho ngươi! Uyển nhi ngoan lát nữa theo sát tỷ tỷ. Nơi đây sợ là không an toàn.”

Cát Uyển nghe vậy rất là hiểu chuyện áp sát vào Cát Hân phía sau. Nhưng trong lòng lại hâm mộ không thôi. Vì chủ nhân trao cho tỷ tỷ lễ vật a.

Nàng thầm quyết định đợi cơ hội tìm Cổ Hy Tuyệt làm nũng muốn so với Cát Hân giống nhau một cái.

Đang lúc hai cô bé nói chuyện. Cát Hân một mũi tên đã là gây nên kinh động không nhỏ.

Mấy cái ở gần [Red Cap Goblin] bị bắn chết cái xác người càng là hoảng sợ hét lớn. Có dấu hiệu bỏ chạy tán lạc đội hình.

Nam con của Sơn đúng là cái thanh niên ‘xui xẻo’ vừa bị Cát Hân cho đi dạo một vòng quỷ môn quan mà không hay biết.

Nghe động tĩnh cũng là quay đầu lại nhìn. Thấy như vậy có tố chất làm chiến sĩ hắn rất nhanh ý thức nghiêm trọng tính.

Lập tức ổn định đám người. Lại là báo hiệu xung quanh công binh cầm lên khiên chắn. Chính mình lại là muốn đi tìm Trần Phi.

Trần Phi ở phía sau Cát Hân động tác hắn đương nhiên là thấy được. Không cần bị gọi hắn đã nhanh chóng chạy lên. Tay cầm việt phủ chuẩn bị chiến đấu.

Cũng không quên khích lệ Nam vài câu. Còn về Cát Hân hắn cảm thấy mình xấu hổ khen ngợi nàng đâu.

“Trần Phi đại ca! Bên kia còn có chừng mười con! Bất quá vừa bị ta mũi tên dọa sợ. Vẫn đang lườm chúng ta không có động thủ!”

Cát Hân dẫn theo Cát Uyển đi đến chỉ vào bên trái rừng cây mà nói. Nàng cảm giác linh mẫn. Mấy cái [Red Cap Goblin] ở nàng trong mắt không chỗ có thể trốn.

Mông Cổ nam chinh, Tống triều loạn lạc. Đại Việt tọa sơn quan hổ đấu, làm ngư ông đắc lợi như thế nào? Mời đọc bộ truyện lịch sử quân sự Nhất Thống Thiên Hạ
Mời ông đi qua, nhờ bà đi lại! Ghé ngang xin cái cmt! Cho tác có chút động lực!