• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Chương 31: Bích Độc Xà
" Ta nên đi thôi, mặt trời bắt đầu lên rồi! "

Vĩ Phàm đứng bật dậy, mang theo một vài đồ dùng thiết yếu và chuẩn bị lên đường, hắn sẽ đến vùng nguy hiểm 3.

Sau khi đánh bại huyễn thú Lưng Gai, hắn phát hiện một số điểm bất thường nên đã quyết định, quyết định vào sâu hơn để tìm kiếm một vài manh mối.

Với mục đích tiến vào sâu hơn để tìm hiểu, Vĩ Phàm dự định sẽ khởi hành vào lúc mặt trời mọc và sẽ mang theo hành lý để tìm nơi cư trú mới. Một mặt là để tránh phải đụng độ những con huyễn thú, vì tiến vào càng sâu, khả năng Vĩ Phàm sẽ phải chạm mặt những con huyễn thú mạnh sẽ càng cao hơn. Mặt khác, khoảng cách để di chuyển từ vùng an toàn đến vùng nguy hiểm 3 là rất xa. Hắn không muốn phải tốn công di chuyển giữa các địa điểm, nên hắn đã quyết định, sẽ di chuyển nơi cư trú vào sâu bên trong.

Vĩ Phàm hiện tại đã đạt đến Luyện Khí tầng 8, nên tốc độ di chuyển và thể lực của hắn đều được cải thiện rõ rệt. Chỉ mất vài giờ đồng hồ, Vĩ Phàm đã đến được địa phận của vùng nguy hiểm 3.

Vào sâu hơn, quang cảnh khu rừng chuyển biến một cách rõ nét. Không còn những tán cây rậm rạp hay xanh tươi, giờ đây, thay cho sự xanh tươi lại là sự cằn cỗi. Những thân cây xơ xác lá, những loài sinh vật lộ rõ vẻ héo mòn, mặt đất cằn cỗi, chúng góp nhặt lại và tạo cho ta thấy rõ, một cảm giác thật sự chết chóc.

" Hù... Quang cảnh này làm mình liên tưởng đến phim kinh dị, vùng đất này, quá bốc mùi! "

Vĩ Phàm không ngừng cảm thán, với những hình ảnh mà vùng đất này mang lại cho hắn. Mặc dù, hắn của hiện tại có thể xem như là đã cường, nhưng nơi này luôn khiến cho long tơ kẻ tóc của hắn, phải dựng đứng.

" Mà... Ưu tiên hiện tại, là phải tìm nơi trú ẩn, nhỉ?"

Vĩ Phàm xua đi những suy nghĩ tiêu cực, hắn liền lấy ra tấm bản đồ, mục đích là tìm kiếm nơi có thể trú ẩn.

Theo như ghi chép, vùng nguy hiểm 3 luôn tồn tại rất nhiều hang động, với tỉ lệ, từ năm đến mười dặm khoảng cách, sẽ luôn tồn tại từ một đến hai hang động và với kích thước khá đa dạng.

Vĩ Phàm nhìn chăm chú vào tấm bản đồ, với ánh mắt đăm chiêu, hắn lên tiếng:

" Một hang động, cách năm mét về phía tây... Thôi, chọn nó làm nơi trú ẩn tiếp theo vậy! "

" Ông thấy như thế nào? Ổn chứ? "

Thấy Vĩ Phàm hỏi, Thần Khải vội lên tiếng: " Ừm... Tùy ngươi, miễn là nó an toàn! "

Nhận thấy Thần Khải cũng không ngăn cản, Vĩ Phàm chỉ cười, hắn gật đầu, để lại tấm bản đồ vào túi và bắt đầu di chuyển đến địa điểm đã chọn.

***

Di chuyển được ích lâu, một cái hang với lối vào có phần khá lớn, nó xuất hiện trước mắt Vĩ Phàm. Xung quanh hang là một mảnh đất tương đối bằng phẳng, bán kính trong vòng 5 mét không tồn tại cây xanh, cây đã chết cũng không hề tồn tại.
— QUẢNG CÁO —


" Ông thấy nơi này thế nào?" Vĩ Phàm hỏi. Hắn đảo mắt xung quanh, nói tiếp:

" Ngay giữa rừng tồn tại một cái hang lớn, chưa kể, xung quanh cũng không tồn tại cây cối hay vật cản nào... nếu chọn ở lại thì có phần hơi nguy hiểm vào ban đêm."

Thần Khải đồng ý, hắn liền nói: " Ừm, với kết cấu cửa hàng như thế này, đây có thể là hang động ngầm. Ngươi cứ cẩn thận vào trong nhìn, nếu không phải thì chúng ta liền rời đi. "

Vĩ Phàm liền lên tiếng: " Hang động ngầm, tức là nó nằm sâu dưới lòng đất... Vậy, ta nên vào thử xem sao..."

" Nhớ thận trọng"

Vĩ Phàm gật đầu, hắn liền tiến vào bên trong.

Đi được vài bước vào trong, Vĩ Phàm liền tích tụ một lượng nhỏ nguyên lực ở lòng bàn tay, một tia sáng nhỏ yếu bắt đầu phát ra và liền chiếu sáng một khoảng tối đen bên trong hang động.

Hình ảnh một lối đi dài hiện ra phía trước, Vĩ Phàm ngạc nhiên, liền nói:

" Quả thật, ở bên trong còn có lối đi, nơi này thật sự là một hang động ngầm... "

"..."

Vĩ Phàm đảo mắt nhìn xung quanh trần hang, hắn nói:

" Thôi, chúng ta đã tiến vào rồi thì... Thử vào sâu xem thế nào, có thể sẽ tìm được vài thứ thú vị!"

"..."

Không thấy Thần Khải trả lời, Vĩ Phàm liền không chần chờ, hắn liền tiến vào sâu hơn.

Càng tiến vào sâu bên trong, lối đi ngày càng được mở rộng và bên trong cũng khá là ẩm ướt. Những giọt nước từ trần hang, nhỏ giọt rơi xuống, tạo ra những âm thanh tí tách, như là tiếng mưa.

Đi đến một đoạn đường, Vĩ Phàm liền bắt gặp hai ngã rẽ.
— QUẢNG CÁO —

" Hai lối đi, hừm... Đi theo lẽ phải vậy!" Hắn liền lập tức chọn ngã rẽ bên phải để tiếp tục di chuyển, theo suy nghĩ của Vĩ Phàm, bên phải là hướng của một người đàn ông nên đi.

Thấy Vĩ Phàm tiếp tục di chuyển, Thần Khải hiếu kì hỏi:

" Sao lại chọn bên phải? Ngươi xác định được thứ gì?"

Vĩ Phàm chỉ cười, nói: " Trực giác... Trực giác mách bảo, hì hì..."

"..."

Vĩ Phàm vừa rẽ phải ít lâu, từ hướng ngược lại, một cái bóng đen với đôi mắt xanh liền hiện ra. Nhưng Vĩ Phàm vẫn không hề phát giác, hắn vẫn ung dung, lên tiếng:

" Theo như ghi chép, vùng nguy hiểm 3 này tồn tại một loài huyễn thú, nó được gọi là Bích Độc Xà... Hừm, chắc tại nó có màu xanh như ngọc và có độc, nên mới được gọi như vậy..."

" Nó sẽ xuất hiện ở đâu nhỉ? Và khi xuất hiện vào ban đêm, nó sẽ di chuyển đi đâu?"

" Nơi này nhiều hang động như vậy, có thể nó sẽ chui vào hang... Loài rắn thường sẽ như vậy." Thần Khải lên tiếng.

Vĩ Phàm nhíu mày, nói: " Ê... Đừng đùa vậy chứ, lỡ nó vào thật thì sao?"

" Bên ngoài vẫn là buổi sáng, ngươi lo cái gì?"

" Thần Khải, ai bảo ta lo, ta chỉ không muốn bị làm phiền vào những lúc tu luyện thôi, ông ngừng xem thường ta đi..."

Vĩ Phàm lại bực dọc, nói: " Từ nãy đến giờ, nước cứ rơi mãi trên đầu ta, ông lại muốn chọc ta, tức điên lên đi mà..."

" Được, được, ta xin lỗi... Được chưa..." Thần Khải chỉ cười trừ.

Vĩ Phàm dùng tay gạt đi những thứ nước ở trên đầu hắn, miệng không ngừng lãi nhãi.

" Nước gì rơi lắm thế?"

"..."
— QUẢNG CÁO —


" À... Mà khoan..."

Vĩ Phàm cảm thấy có gì đó sai sai, hắn liền đưa bàn tay dính đầy nước lên ngửi. Một mùi hôi tanh bắt đầu sọc thẳng vào mũi hắn, khiến hắn buồn nôn. Hắn bất ngờ nhìn lại, thứ đang dính trên đầu hắn và trên tay. Thứ đó không phải là nước, mà là một dạng chất nhờn nhầy nhụa, trong suốt và mang một mùi hôi tanh cực kì khó chịu.

Bất chợt, phía sau gáy của Vĩ Phàm phát lạnh, lỗ chân lông không ngừng giãn ra. Hắn ngừng lại, cố gắng đưa mắt ra phía sau, rồi nuốt một ngụm trọc khí, khẽ nói:

" Lại nữa, mày lại gặp thứ gì nữa đây hả, Vĩ Phàm? Thần Khải? "

Có vẻ Thần Khải nhận ra điều gì đó, hắn truyền âm cho Vĩ Phàm, nói:

" Như lần trước, đếm đến ba thì ngươi bắt đầu chạy.... Một... Hai... Ba... Chạy..."

Vĩ Phàm liền đột ngột di chuyển, hắn chạy thật sâu vào bên trong, khi đến một nơi khá là trống trải, hắn liền ngừng lại và quay đầu lại nhìn.

" Là thứ gì, có vẻ nó đã theo sau ta khá lâu, nhưng sao lại không cảm nhận được nguy hiểm?"

" Ta cũng không rõ, Nhưng... Nó đến rồi!" Thần Khải lên tiếng.

Từ phía xa, một bóng đen bắt đầu đi tới, à không, trông như là nó đang trườn tới thì đúng hơn. Nó tiến lại gần, cánh Vĩ Phàm 7 mét khoảng cách thì ngừng lại. Vĩ Phàm tăng mức ánh sáng trên lòng bàn tay, ngay sau, hắn kinh ngạc thốt lên:

" Không thể nào... Đây là... Rắn..."

Trước mắt Vĩ Phàm giờ đây, xuất hiện một hình ảnh quen thuộc. Với thân hình to lớn, 30 mét độ dài thân, phủ trên lớp da của nó là một màu xanh ngọc bích, ngoại hình tương đồng với loài rắn hổ mang. Nó há miệng, để lộ đôi răng nanh khủng bố, và với đôi mắt ngọc bích, phảng phất bên trong là hình ảnh của Vĩ Phàm.

Vĩ Phàm kinh ngạc, hắn lên tiếng:

" Không, không thể nhầm đi đâu được, nó đúng như mô tả... Là, là Bích Độc Xà... Nhưng sao?"

Với những mô tả về loài huyễn thú ở vùng nguy hiểm 3, thì con quái vật trước mắt Vĩ Phàm, nó có những đặc điểm tương tự. Nhưng Vĩ Phàm vẫn không thể thừa nhận, làm sao, làm sao một con huyễn thú lại có thể xuất hiện vào ban ngày, điều này rất khó để tin.

Truyện về bác sĩ, nghề y. Cvt Ép Tiên Sinh làm, cái tên có làm mấy lão xao xuyến...hehe. Mời đọc Ta Thật Không Muốn Làm Bác Sĩ
Truyện có những hình ảnh liên quan đến máu me... Nên sẽ không phù hợp với một số đọc giả chưa đủ tuổi. Cám ơn mọi người đã ủng hộ.