• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Ba Năm Quét Rác - Bắt Đầu Điệu Thấp Tu Hành
Chương 20: Chưa Rõ Ràng
***

Cánh cửa sẫm màu vừa hé, Hà An thò đầu ra định nói gì đó nhưng khựng lại, đôi mắt mở to tỏ rõ vẻ ngạc nhiên nhìn tôi trân trân. Tôi gãi đầu, cười ngượng. Hà An chau mày trong giây lát rồi hất hàm hỏi tôi:

-Nhà tớ hết cơm rồi. Nãy mời không ăn, giờ quay lại làm gì?

-À… thật ra thì… - Tôi lúng túng, lắp bắp nói không thành câu. – Tớ…

Hà An mở rộng cánh cửa thêm một chút rồi lách hẳn người ra, hai tay chắp phía sau, ánh mắt nhìn tôi từ đầu xuống chân, chán rồi lại liếc sang chiếc xe máy dựng bên cạnh.

-Có chuyện gì thì nói luôn, đàn ông con trai gì mà ăn chẳng nên đọi, nói không nên lời thì thử hỏi sau này ấy còn làm được việc gì lớn cho đời.

Mặt tôi nóng bừng, hai bàn tay đan vào nhau, chưa biết nên mở lời ra sao.

-Ai đấy hả con?

Từ trong nhà vọng ra tiếng của phụ nữ, tôi đoán đó là giọng mẹ của Hà An.

-Bạn con mẹ ơi.

-Bảo bạn vào nhà chơi, sao lại để bạn đứng ngoài đấy hả con?

-Bạn ấy không vào đâu, mấy lần trước con mời mà có vào đâu.

-Chưa… chưa… chỉ là chưa vào chứ không phải là không vào. – Tôi lúng búng trong miệng đính chính lời Hà An vừa nói. – Nói… nói thì phải nói cho đúng.

Hà An cười khẩy rồi giục:

-Nói gì thì nói đi để tớ còn vào nhà ăn cơm.

Bị giục nên tôi có phần luống cuống.

-Chả là… chả là… - Vẻ khổ sở hiện rõ trên khuôn mặt của tôi. – Hôm nay là Tết ông Công… ờ… thật ra thì… nói sao nhỉ? Ờ…

Hà An tỏ vẻ mệt mỏi, nhăn nhó nói:

-Bình thường tớ nghe đám bạn bảo là ấy rất lanh lẹ hoạt bát cơ đấy. Hay là nhà ấy cũng có anh em song sinh?

-Khô… không có! Không có!

-Thế thì nói cho mau.

Tôi đằng hắng một tiếng và bỗng cảm thấy khát nước.

-Mẹ tớ ấy mà… à… mẹ tớ về chơi.

Hà An chau mày, cái đầu gật gật, hai mắt mở to như thể chờ đợi từng lời tôi nói ra.

-Mẹ tớ cùng một người bạn ở Hà Nội về chơi. Mẹ tớ bảo tớ lên mời bạn xuống ăn cơm.

Tôi lấy hết can đảm nói đủ một câu rõ ràng, rành mạch. Nói xong tôi thở phào và nhận thấy rằng cũng không khó như tôi tưởng.

-Hử?

Hà An nhìn tôi, mắt chợt long lanh chớp chớp liên hồi khiến tôi cảm thấy không được tự nhiên, bỗng dưng toàn thân cứng đờ, ngứa ngáy.

-Mẹ ấy mời tớ xuống ăn cơm á?

-Ừ! – Tôi gật đầu xác nhận.

Hà An ngoái đầu nhìn vào bên trong nhà rồi bước nhẹ xuống bậc thềm, tiện tay khép cửa nhà lại. Cô nàng kéo nhẹ tôi ra xa cửa chính rồi hỏi nhỏ:
— QUẢNG CÁO —


-Là bây giờ tớ xuống nhà ấy hả?

-Nếu bạn không thích thì… thì từ chối cũng được. – Tôi vội nói. – Chỉ là một lời mời thôi mà, nếu không thích có thể từ chối. Nếu là tớ thì tớ sẽ từ chối.

Tôi chính là như thế, nửa muốn nghe lời mẹ nhưng nửa còn lại muốn chống đối. Thật kỳ lạ là tôi mong Hà An sẽ từ chối. Tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại có mong muốn như thế vào lúc này.

-Sớm muộn gì cũng phải gặp thì gặp sớm vẫn tốt hơn.

-Cái gì cơ? – Tôi ngây người ra hỏi lại.

-Ý tớ là tớ với đằng ấy chơi với nhau thì kiểu gì sớm muộn chẳng gặp phụ huynh.

-À… à, ờ! – Tôi gật đầu trong vô thức.

-Nhưng tớ mặc như thế này đi có được không?

Hà An hỏi một câu làm tôi ngẩn tò te ra không hiểu lắm nhưng trả lời đại:

-Được, được!

Hà An có vẻ không tin lời của tôi lắm, cô ấy tự ngắm bản thân một lượt rồi nói:

-Ấy vào nhà ngồi chờ tớ vài phút, chỉ vài phút thôi.

-Và… vào nhà làm gì?

-Tớ thay quần áo.

-Thì đang mặc quần áo đây còn gì nữa.

Hà An chép miệng nhìn tôi vẻ chán nản rồi thở dài, nói:

-Tớ nghĩ ấy như thế này mà có bạn gái được kể cũng lạ.

Nói xong quay lưng bước vào nhà, chuẩn bị với tay đẩy cửa thì Hà An ngoái lại nhìn tôi tỏ vẻ ngạc nhiên khi tôi vẫn đứng nguyên tại chỗ.

-Ơ, tớ bảo vào nhà ngồi chờ tớ một tí.

-Phải… phải vào à?

Hà An trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt ấy khiến tôi cảm thấy lạnh sống lưng nên đành miễn cưỡng bước theo Hà An với tâm trạng hồi hộp và tim thì đập thình thịch.

Hà An mở toang hai cánh cửa. Tôi bước vào nhà khẽ cúi đầu lí nhí cất tiếng chào. Mẹ của Hà An đang ngồi ở trường kỷ, bên cạnh là những gói thuốc nam lớn nhỏ đã được gói cẩn thận, gần bên là một bao tải dứa màu trắng, tôi nghĩ bên trong hẳn là đựng những thứ lá đã khô. Ngồi đối diện với mẹ của Hà An có lẽ là anh trai của cô ấy. Đôi lần tôi có nghe Hà An kể rằng cô ấy có một người anh trai đang học ở trung cấp kế toán ở xa nên ít về nhà.

-Cháu vào ngồi uống nước!

Mẹ Hà An niềm nở mời tôi vào nhà. Giây phút đầu tiên gặp mẹ của Hà An thì tôi lập tức đã có thiện cảm. Nhìn nét mặt của bác ấy toát ra vẻ hiền lành, phúc hậu.

-Ngồi chờ tớ một tí, tớ xuống ngay.

Hà An nói dứt lời liền chạy ù lên gác bỏ mặc tôi đứng đó với tay chân lóng ngóng.

-Vào ngồi uống nước em.

-Dạ, dạ!

Tôi gật nhẹ liền mấy cái rồi ngồi xuống cạnh anh trai của Hà An. Tôi cảm thấy căng thẳng tột độ nhưng cố tỏ ra mình bình thường. Hai bàn tay của tôi để giữa hai đầu gối, đầu óc trống rỗng mặc dù tôi đang cố nghĩ ra một chủ đề nào đó để bắt chuyện với hai người thân của Hà An. Tôi cũng không hiểu nổi chính tôi, không hiểu được điều gì đã xảy ra với mình bởi vì tôi thực sự là đứa hoạt bát, mau mồm mau miệng và sự tự tin thường hiện rõ trên gương mặt của tôi tuy ngoại hình của tôi không ăn ảnh vậy mà lúc này tôi cảm thấy mình nhỏ bé và thiếu tự tin đến cùng cực.
— QUẢNG CÁO —

-Em là bạn của cái An hả?

-Dạ, dạ! – Tôi gật đầu trả lời câu hỏi đồng thời đưa hai tay đón chén nước chè hãy còn ấm mà anh trai của Hà An vừa mới rót.

-Em học ở đâu?

-Dạ, em học trường 1 đây ạ.

-À, uống nước đi em.

-Vâng… cháu mời bác, em mời anh uống nước.

-Em người ở đâu?

-Dạ em… em ở dưới An Bình anh ạ.

-An Bình à? Anh cũng có một vài đứa bạn ở dưới đấy.

-Dạ!

-Em ngồi chơi với mẹ anh, anh đi có tí chuyện.

-Dạ!

Tôi chỉ biết vâng dạ kèm theo những cái cúi đầu thể hiện sự kính trọng với người lớn. Người quen biết sơ sơ nếu nhìn thấy cảnh này có khi lại nghĩ tôi diễn kịch nhưng không phải. Tôi có những nguyên tắc riêng của mình trong giao tiếp. Với những người bằng vai phải lứa thì tôi thoải mái vô tư nhưng với người trên, chỉ cần trên tôi một lớp thì khi giao tiếp, tôi luôn thể hiện sự tôn trọng và thường dùng kính ngữ. Điều này ít nhiều là do ảnh hưởng trước đây khi tôi thường xuyên ngủ mơ thấy những giấc mơ lạ kỳ. So với dáng vẻ hèn mọn trước đây khi mà hai lòng bàn tay xoa vào nhau, cái lưng hơi khom khom cùng cái đầu cúi gập thì bây giờ tôi còn oai chán.

-Cháu tên gì?

Mẹ của Hà An hỏi tôi trong khi đôi tay vẫn thoăn thoắt đóng những gói thuốc nam. Tôi đã bình tâm hơn đôi chút nên ngửi được trong phòng khách thoang thoảng mùi cam thảo. Tôi nhớ ra mẹ của Hà An làm ở bệnh viện huyện nhưng làm ở phòng ban nào thì tôi không được biết.

-Thưa bác, cháu tên Nam ạ.

-Học cùng lớp con An hả cháu?

-Dạ!

Thời gian trôi qua vô tình lại là đồng minh của tôi bởi tôi dường như đã lấy lại được sự điềm tĩnh vốn có, thế nên tôi nghĩ mình cần phải hướng sang một chủ đề khác nếu không chỉ vài câu hỏi nữa thôi là tôi sẽ phải khai sạch sẽ nhân thân của mình.

-Cháu ngửi thấy mùi cam thảo, bác đang bốc thuốc cho khách hả bác?

-Ừ! Sắp nghỉ Tết nên bác tranh thủ đóng gói để giao cho xong.

-Thuốc bác đang bốc đây là cho bệnh gì thế ạ?

Tôi chẳng nhớ mẹ của Hà An đã nói những gì vì mục đích của tôi chỉ là hỏi và hỏi chứ tôi tuyệt nhiên không để tâm đến câu trả lời. Trong khi mẹ của Hà An giải thích cho tôi một vài thứ lá cây và rễ cây khô thì tôi cứ dựa theo lời giải thích, tìm đại ra một ý nào đó để đặt câu hỏi. Chốc chốc tôi lại liếc mắt nhìn về phía cầu thang để xem Hà An đã thay quần áo xong và xuống nhà chưa.

-Mẹ ơi, con đi chơi một tí, chiều con về mẹ nhá!

-Thế hai đứa đi đâu?

-Xuống nhà đứa bạn con ở Trạm Lộ giúp nó chuẩn bị đồ để gói bánh chưng bán đấy mẹ.

-Ừ, đi liệu mà về sớm!

Tôi trố mắt ngạc nhiên vì nhận ra Hà An nói dối cũng khá trơn tru.

Tôi chở Hà An về nhà mình. Lần đầu tiên chở con gái bằng xe máy khiến tôi có chút căng thẳng. So với chở con gái bằng xe đạp thì chở con gái bằng xe máy khác nhau ở chỗ ngồi. Yên xe máy dài, tương đối bằng phẳng khác với ba ga sau của xe đạp thấp hơn yên xe thế nên tôi không dám chạy nhanh vì sợ sẽ phải phanh gấp khiến Hà An đánh giá là tôi lợi dụng.

-Hôm nọ ấy bảo ấy biết lái xe máy mà sao đi chậm rì vậy?
— QUẢNG CÁO —

-Đi… đi chậm cho an toàn.

-Đi nhanh hơn một tí xem nào. Ăn nói đã như ông già, mặt mũi cũng như ông già, giờ thì lái xe cũng như ông già. – Hà An phàn nàn.

Tôi khẽ vặn ga để xe máy chạy nhanh hơn một chút. Hà An ngồi cách tôi độ một gang tay, tôi đoán là như vậy, hai tay của cô nàng đặt nhẹ lên lưng tôi, hẳn là cũng đề phòng những tình huống tôi phanh gấp. Cái trò chở con gái nhà người ta đi nhanh xong giả vờ phanh lại để đụng chạm là một bài học vỡ lòng mà trẻ con có khi cũng biết. Chính bởi vậy tôi lại càng không được để Hà An đánh giá không tốt về tôi.

Tôi tự nhận bản thân là một đứa con trai tử tế!

-Mẹ ấy năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

-Ba mươi sáu.

-Hả? Sao lại ba mươi sáu?

-Thì lấy chồng sớm mà.

-Ba mươi sáu thì trẻ nhỉ.

-Ừ, hơi trẻ một tí.

-Mẹ ấy có khó tính không?

-Mẹ tớ ghê gớm có tiếng.

-Tớ nghe cái Như nói là mẹ của ấy trông cũng đẹp phải không?

-Tớ chẳng biết nữa. Tớ nghĩ mẹ của ai cũng đẹp cả, mẹ mà!

-Thật là khéo miệng, lúc nãy lúng ta lúng túng mà bây giờ đã khéo miệng rồi nhỉ?

Tôi lặng im không đáp lời.

-Tớ nhìn ấy có vẻ lo lắng, có chuyện gì hả?

-Không có, chẳng có chuyện gì.

-Thật ra con gái bọn tớ thích những đứa con trai phong trần, trông tự tin một tí.

Tôi dỏng tai lắng nghe.

-Ấy thì không phong trần mà trông hơi đần. Bình thường khi nói chuyện với bạn bè thì tớ thấy ấy rất tự tin, thoải mái nhưng sao mỗi lần gặp tớ lại cứ như gà mắc tóc thế?

-Đâu có, đâu có. Tớ bình thường mà.

-Mà này, thế lát nữa gặp mẹ của ấy thì tớ nên như nào? Có nên tỏ ra bẽn lẽn, dịu dàng không?

-Hả? Ờ… tớ nghĩ… tớ nghĩ… tớ cho là cứ bình thường thôi. Chúng mình là bạn bè mà.

-Bạn bè? Ừ, mà cũng phải.

Chả hiểu sao khi nghe Hà An nói như thế tôi lại cảm thấy có chút gì đó mất mát trong lòng đồng thời trong đầu lại vẩn vơ suy nghĩ:

- "Liệu tôi có đang thích Hà An hay không?"

***


Ma tu thì vào đây! Mở đầu mới lạ, có hóa phàm, có nhân quả luân hồi, có tu đạo thiết huyết. Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt