• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Chương 1 :Di dân - chia ly
Thành Ức Châu thuộc Thành quốc , nằm gần với biên giới , bên cạnh còn sát với thành Hồng Phong , Lộc Hành .

Mấy năm nay biên giới lại xuất hiện binh tai , vì vậy nên dân chúng chỉ còn cách di tản đi nơi khác tìm đường sống.

Tuy vậy nhưng nhiều hộ vẫn quyết định ở lại , dù sao nơi đây cũng là nơi chôn nhau cắt rốt . Lại thêm sang thành khác lấy gì mà kiếm sống .

Ngoài ra còn có các vị bô lão trong thành cũng không muốn đi .

" Bọn trẻ bọn mày còn về được chứ tao sắp chết cái thân già cỗi này còn đi đâu được nữa . Tao thà chết ở trên đất quê hương còn hơn chết ở nơi đất khách quê người , mà đất ở đây đã nuôi lớn tao cũng coi như hoàn trả lại " , các bô lão nói với giọng tự nhiên giống như cái chết đối với bọn hắn nhẹ như lông hồng

Trần Quốc khuôn mặt tuy có dấu vết của thời gian , nhưng vẫn hiện lên hắn là một người đàn ông tuấn tú .

Hắn bình tĩnh nhìn một lúc lâu dòng người đang chuẩn sắp xếp di tản với con mắt đăm chiêu , không mất quá lâu hắn liền quay sang với ánh mắt trầm ngâm nhìn thằng con năm tuổi tên là Long hỏi:

" Sau này , à không hiện tại con nghĩ chúng ta nên làm thế nào ?" .

Trần Long xinh xắn , da trắng bóc như quả trứng luộc , con mắt hắn ánh lên như một hòn ngọc quý . Đôi mắt non nớt hiện ra sự đăm chiêu , khác xa với lứa tuổi mà hắn cần phải có nói với giọng trầm ngâm :

" Bây giờ chúng ta sang thành khác quả thật là không đấu nổi với nhưng người ở đấy từ lâu , thậm chí còn có khả năng ma cũ bắt nạt ma mới . Theo con nghĩ hiện tại nên thu mua ruộng đất do có binh tai nên giá giảm rất mạnh , lại thêm thừa nhân công nên ta có thể thu mua giá rẻ ".

" Có lẽ vài tuần tới , lương thực sẽ tăng lên một cách chóng mặt , con nghĩ đây là cơ hội hiếm có để chúng ta kiếm được một món hời lớn ".

Trần Quốc cười lớn xoa đầu Trần Long .

" Con ai mà giỏi dữ vậy nè".

" Con bố" Trần Long nhẹ nhàng đáp lại .

Hai cha con nhìn nhau liền cười to cái mũi đều vểnh lên trời.

Trần Quốc với đôi mắt hiền dịu , tràn đầy tình yêu thương nhìn sang đứa con hắn bắt đầu thở dài nghĩ .

" Mẹ của thằng Long mất sớm do sinh nở khó khăn , vì vậy gia đình liền có tình cảnh gà trống nuôi con . Thằng Long sinh ra đầu óc thông minh khác xa với những đứa trẻ cùng trăng lứa , vì vậy hắn cũng chẳng lo nghĩ gì nhiều . Hắn tập chung kinh doanh tầm mấy năm liền phất lên như gió , nói là phú hào cũng không sai ".

"Lại thêm có tin tức về tình hình biên giới nên hắn liền bán vội những thứ có thể bán được , cũng coi như là có chút tiền vốn không đến nỗi lang thang , mẹ nó chứ binh tai! Khiến ông khốn khổ khốn nạt thế này ".

" Bắt đầu chuẩn bị suất phát ", giọng của một anh lính dõng dạc kêu lên .

Trong thời buổi binh tai lại nổi lên nạn cướp , triều đình vô pháp điều thêm nhân lực đi dẹp loạn , cơ bản sẽ do các vị thành chủ hộ tống người dân của mình sang thành khác .

Đi đến đêm liền hạ trại gần chân núi.Lúc này trong trại có tiếng báo cáo:

" Chỉ cần đi qua được khu rừng này đi mất tầm tuần là đến nơi thưa ngài ".

Trên ghế cao nhất một người đàn ông tầm khoảng 38 tuổi mặc áo giáp, bên hông đeo một thanh đao có chữ Phương , nhăn mày nói với giọng bực tức :
— QUẢNG CÁO —


" Mẹ nó chứ mãi ta mới có một chức thành chủ này , về lại gia tộc chắc chắn ta xin ở lại kinh thành, ở bên ngoài quá nguy hiểm không thể liều mạng ở nơi khỉ ho cò gáy thế này được ",
toàn bộ quan lại ở đây đều gật đầu lìa lịa .

Hộ tống dân chúng chỉ là mặt nổi , nó còn một mặt khác là để giúp cho các vị quan lại tránh chiến , ít nhất như vậy vừa có tiếng lại vừa có miếng tội không làm .

Bánh xe ngựa vẫn như tiếp tục lăn , như lại nổi lên một vấn đề rất lớn chính là lương thực . Đùng một cái kêu di dân nhưng người dân thương cơ bản là không chịu nổi , thậm chí nhiều gian thương trục lợi .

Họ chỉ có thể kêu gào trong đau đớn , xin từng hộ gia đình về miếng ăn:

" Thưa ngài , ngài có thể cho con xin miếng ăn được không , con của con đã bị bỏ đói ngày hôm nay rồi ạ ".

Đáp lại lời ấy chỉ có những cái lắc đầu lia lịa thân mình còn lo chưa xong còn có thể lo cho ai được chứ , lo được cho gia đình mình thôi cũng đã tốt lắm rồi .

Cũng may là còn có một ít các đại gia tộc hoặc thương nhân rủ lòng thương , phát một ít lương khô cho bọn hắn coi như cũng không đến nỗi chết đói .

Lúc này một anh lính kết giọng:

" Ổn định lại vị trí , chỉ cần qua được khu rừng này là chúng ta đến thành tiếp theo rồi".

Cả đoàn trở lên bình tĩnh lại hơn một chút.

Trong buồng xe ngựa Trần Quốc quay sang nhìn Trần Long đang ngồi đọc sách nói :

" Đến lúc rồi con ạ ".

Trần long hỏi :

" Lúc gì thưa cha".

Trần Quốc đáp :

" Thu mua nhân tâm ".

Trần Long tỏ ra hiểu ý mở rèm liền sai người hầu phân phát thức ăn , ngoài lòng nhân từ ra làm như vậy bọn hắn sẽ thu mua khá nhiều người , sang thành khác có một số chuyện sẽ dễ dàng hơn .

Đi gần một đoạn đường , thì đoàn người gặp một hàng kịch múa rối chắn giữa đường.

Một tên lính đi lên cầm giáo hăm doạ.

"Cút không bố xiên chết bây giờ ".

Người múa rối mỉm cười từ tốn đáp lại.
— QUẢNG CÁO —

" Có phải thành chủ của anh họ Phương tên Hàn đúng không " .

Tên lính quèn giật mình , nghĩ có phải đây là người quen của thành chủ liền gật đầu theo quán tính .

Người múa rối cười một cách âm hiểm " À vậy là đúng rồi " liền nhanh như cắt rút ra một con dao sau hông , một đao đâm xuyên tim tên lính.

"Anh em đúng người ra đi " tên múa rối kêu to.

Lúc này hai bên hàng đường xuất hiện một toán cướp , mặt mũi tên nào tên nấy cũng hung dữ , mỗi thằng cầm thanh đao sáng bóng .

" Họ Phương cút ra đây cho gia gia " tên múa rối hét .

Trong một cỗ xe sang một âm thanh phát ra :

" Chỉ là mấy tên giặc cướp đến tông sư còn chưa tới mà dám hăm doạ ai " .

Phương Hàn phi nhanh ra cỗ ngựa chém một đao về phía tên múa rối nhưng không trúng liền hỏi : " Ngươi tên là gì ".

Kẻ múa rối kêu "Cửu Nhất".

Phương Hàn không nói không rằng lao lên chớp lấy thời cơ chém một đao, đao khí bay đến gần Cửu Nhất .Cửu Nhất liền rút ra một thanh kiếm chém về phía đao khí . Cửu Nhất nhìn đằng xa không thấy Phương Hàn đâu liền lông tóc dựng đứng nhảy ra xa đằng trước ,không biết từ lúc nào Phương Hàn ở đằng sau.

Phương hàn hơi cau mày nói :

" Lập lâu tam trọng lại đi làm giặc cỏ ".

Nói xong nhìn ra đằng xa quân lính đang đàn áp bọn giặc lại , thứ nhất là cách biệt về quân số ,thứ hai được huấn luyện bài bản , hoàn toàn đã là cách biệt . Chiến thắng bây giờ có lẽ chỉ là thời gian . Một tiếng đâm phập Phương Hàn quay lại nhìn , thì ra hắn gài người , còn con dao thì đâm đến lưng hắn nhưng không sâu . Mặt mũi hắn tức giận , một chưởng đập chết tên kia rồi dùng bộ pháp nhảy lên thân cây gần đó.

Không để có thời gian nghỉ ngơi , Cửu Nhất sử dụng tật hành bộ lao về Phương Hàn hai người quần chiến chém nhau đao khí ,kiếm khí bay xung quanh bụi bay lên mù mịt .Phương Hàn hét lên "LONG VIÊM ĐAO " một hình con rồng lửa bay lên bắn thẳng vào Cửu Nhất , nhưng do quá nhanh hắn chỉ có chống đỡ chính diện tạo ra một làn khói.

Trong làn khói một kiếm chém về phía Phương Hàn , do quá bất ngờ không kịp đỡ liền bị chém một nhát ngang người . Cửu Nhất đã ở đằng sau Phương Hàn chớp lấy thời cơ định đâm một kiếm kết liễu . Nhưng vừa đâm gần vào cơ thể thì vang lên âm thanh hai chữ "hoán ảnh " , lập tức cả Cửu Nhất lẫn Phương Hàn suất hiện hoán đổi vị trí cho nhau Phương Hàn sử dụng " Viêm đao " chém về phía lưng Cửu Nhất .

Cửu Nhất liền hét lên vì đau đớn , lúc này khi hoàn toàn ở thế hạ phong đôi mắt hắn ánh lên tia lạnh lùng "Hấp huyết kiếm ". Cả cơ thể của hắn gầy đi trông thấy , cả thanh kiếm trở lên đỏ lòm rồi chém ra kiếm khí bắn ra thẳng về phía Phương Hàn .

Phương Hàn dùng bộ pháp nhưng không né được , kiếm khí như có linh tính đuổi theo hắn , càng lúc càng nguy hiểm đến tính mạng của hắn , ánh mắt của hắn hiện lên rõ vẻ tức giận.

Kiếm khí chém trúng thẳng vào người hắn , khiến cho Phương Hàn nôn ra một ngụm máu lớn , hắn con mắt lạnh nhạt nhìn Cửu Nhất cũng không khác hắn là bao .

Cả hai lúc này đều cho nhau cơ hội thở dốc , tuy nhiên kiếm khí này chui vào cơ thể Phương Hàn liền trở lên quỷ dị như có sức sống , Phương Hàn liền cắn răng đốt lên mệnh sinh phù lúc này Phương Hàn liền quay lại lúc đỉnh phong ,Cửu Nhất thèm nhỏ dãi tấm phù này .

Cửu Nhất liền kêu :

" Ngươi nhìn đi bên ta sắp thắng rồi ,nếu ta là ngươi ta đã rút đi từ lâu" .
— QUẢNG CÁO —

Do có nội ứng vậy lên quân lính bị đánh cho tan tác,Phương Hàn liền không để ý lời tên Cửu Nhất . Tuy rằng mọi vết thương lẫn cách tay đã lành nhưng kiếm khí vẫn lưu trong cơ thể , hắn đang cố áp chế nhưng kiếm khí càng ngày càng lẩn trốn vào sâu bên trong, không nói nhiều lời Phương Hàn ánh mắt tràn đầy hận thù , liền ngay lập tức xé dịch chuyển phù biến mất bỏ lại tất cả mọi người phía sau .

Cửu Nhất cười than thở về độ giàu sang của Phương Hàn .Hắn nhìn một chút về phía quân bên hắn đang vơ vét chiến lợi phẩm lúc này hắn quay sang đám dân chúng.

"Đàn bà ,trẻ con thì để , còn đâu toàn bộ giết sạch" .

Hắn vừa nói xong thì một tiếng ngựa hí kêu lên ,lúc này 2 cha con nhà Trần đều đổi thành một quần áo người bình thường đang ngồi trên yên ngựa . Cửu Nhất liền liếc nhìn ,không nói không rằng hắn liền cho ra lệnh bắn tên .

Trên yên ngựa lúc này , Trần Long nói chuyện với Trần Quốc.

" Cha có làm sao không" Trần Long hỏi Trần Quốc.

" Không vẫn bình thường" giọng nói thì thào của Trần Quốc đáp lại.

Trần Long nghe giọng nói hắn hiểu ra có chuyện.

" Này có thật sự không có chuyện đúng không".

Trần Quốc thở dốc , hắn cố gắng dùng hết sức của mình để nói một câu" Cố gắng sống tốt nhé".

Trên người của Trần Quốc lúc này đã bị hàng loạt mũi tên ghim vào người , hắn ngã xuống ,nhưng đôi mắt vẫn nhìn đứa con đang chạy phía trước cho đến lúc trời càng tối đi . Đôi mắt càng nặng theo thời gian , hắn khóc vì sự bất lực của mình rồi xung quanh hắn tối đen không nhìn thấy gì .

Trần Long lúc này vừa đi trên đường hắn vừa khóc , hắn đã cố gắng kìm nén những giọt nước mắt lại nhưng sao mà khó khăn , hắn càng kìm nén thì nước mắt càng tuôn ra cho đến hắn không còn kìm nén được nữa.

Cửu Nhất lúc này đứng trước xác Trần Quốc hắn thò tay vào bên trong có một túi vàng hắn mỉm cười nói:

" Ngươi định bảo vệ đứa con phải không , ta đoán trên người thằng nhóc kia không có đồng nào nhưng xin lỗi ta là ăn cướp ".

Mặt mũi hắn trở lên hung tợn tìm.

" Tìm thằng khốn kia về đây cho ta dám trốn xem ông có băm xác mày ra không".
--------------------
Đây là chap mở đầu có gì sai xót về dấu hay chữ cái mong các bạn bỏ qua


【Truyện không vào Vip, đọc free không cần kẹo.】
【1v1 nhưng nhiều cặp, võng du lai huyền huyễn. Nhiệt huyết sôi trào !】
Tố Hinh dùng lưỡi, đẩy răng hắn ra mà đưa thuốc vào miệng. Môi khóa chặt trên môi hắn. Mặt nàng ửng đỏ. Mắt nhắm lại.
Tay nắm chặt áo Ninh Nhật. Như đang lấy hết dũng cảm để làm điều này.
Hắn mở hí mắt. Sau đó không khỏi bất ngờ.
Ứ !?
Bị cưỡng hôn rồi !!!?
Game Mới Cập Nhật, Ta Đem Sư Phụ Đi Gặp Người Yêu Cũ !?
Định bỏ thôi viết nhưng suy nghĩ đi suy nghĩ lại , vẫn không thể bỏ được . Một tuần tác sẽ ra 1 chương