• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Chương 40: Không Gian Thần Bí
Ngay khi âm thanh trầm đục như tiếng chuông vừa dứt, hai con hắc long khắc trên hai phiến đại môn đột nhiên lóe sáng.

Chúng lập tức rời khỏi hai phiến đại môn, hóa thành hai con hắc long dài vạn trượng, lượn lờ xung quanh Hắc Tháp hai ba vòng.

Sau đó một tiếng rồng ngâm vang vọng khắp nơi, như muốn đáp lại sự kêu gọi của Hắc Tháp.

Hai tiếng long ngâm vừa tới, một cổ khí tức nguy hiểm chưa từng thấy, theo đó mà khuếch trương ra xung quanh.

Lấy hắn làm trung tâm, những sinh linh trong phạm vi mười trượng bên ngoài căn nhà hoang đều cảm nhận được khí tức khủng bố này.

Cổ khí tức nguy hiểm này làm bọn chúng không khỏi run rẩy trong chốc lát, nhưng chỉ sau vài hơi thở, cổ khí tức đáng sợ kia liền tiêu tán không thấy.

Trần Vũ có chút không thích ứng kịp, trong lúc nhất thời, trăm mối vẫn không có cách giải thích.

- Chẳng lẽ... bởi vì ta đột phá tầng hai, nên chiếc tháp này mới thức tỉnh?!

Hắn đưa tay sờ lên mi tâm của mình, mặc dù không thấy, nhưng có thể cảm nhận được ấn ký chính là hình chiếc Hắc Tháp.

Mặc cho ánh sáng huyết sắc không ngừng bị ấn ký trên mi tâm hấp thu, nhưng hắn không có cách nào ngăn chặn việc này.

Cho dù rời khỏi cửa sổ, tránh cho ánh sáng mặt trăng chiếu vào, nhưng ánh sáng kia như có linh tính, lập tức bẻ cong sang một bên, sau đó hướng ngay mi tâm mà chui vào.

Không biết lúc này trong đầu Trần Vũ đang nghĩ gì, chỉ thấy hắn ngồi ngay ngắn tại chỗ, bắt đầu thi triển Ngưng Khí Quyết.

Nhưng có điều, linh khí mỏng manh xung quanh bị hắn hấp thu, liền bị Hắc Tháp hút lấy không chút thương tiếc.

Một canh giờ thoáng chốc trôi qua nhanh chóng, lúc này ấn ký trên mi tâm Trần Vũ đã phát ra kim quang nhè nhẹ.

- Ầm!

Bỗng nhiên trong đầu truyền ra một tiếng sấm kinh thiên.
— QUẢNG CÁO —


Chưa kịp để hắn phản ứng gì liền cảm thấy trời đất như quay cuồng, hai mắt tối sầm lại, sau đó xuất hiện tại một không gian màu xám xa lạ.

Trong lòng Trần Vũ cả kinh, lúc này hắn cực kỳ sợ hãi, hai mắt điên cuồng nhìn ra xung quanh.

Chỉ thấy bốn phía đều là những bức tường sương vụ màu xám, diện tích không gian có thể nhìn thấy được chỉ vỏn vẹn có năm thước vuông.

Hắn ngẩn đầu nhìn bầu trời rồi cúi xuống nhìn mặt đất dưới chân, đâu đâu cũng là sương mù màu xám mờ ảo.

Trần Vũ cảm thấy bất an liên tục, một lúc lâu hắn mới bình tĩnh trở lại, bắt đầu suy nghĩ lại toàn bộ quá trình bị nhốt ở chỗ này.

Thế nhưng Hắc Tháp rốt cuộc là gì, vì sao nó lại đưa hắn tới chỗ quỷ dị này, tất cả những đều đó làm cho người ta cảm thấy khó hiểu.

Mà không khí trầm lặng của không gian này, nhìn thế nào cũng không giống chỗ để sinh linh tồn tại, mà lại giống với một cái nhà tù hơn.

Sắc mặt Trần Vũ lộ vẻ bất an, sau khi suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không có kết luận gì quá tin cậy, hắn thậm chí còn thét mấy tiếng thật lớn, nhưng cũng chẳng có điểm kỳ dị nào xuất hiện.

Hắn lại suy nghĩ một lát, sau đó liếc mắt nhìn tới một vách tường bên cạnh, cẩn thận từng li từng tí duỗi bàn tay ra, chậm rãi sờ tới lớp sương mù phía trước.

Toàn bộ bàn tay chỉ chui vào trong lớp sương mù được một tấc, chỉ cần tiến thêm một chút liền bị vách tường vô hình chặn lại.

Hai mắt Trần Vũ lóe lên, lập tức lấy trong người ra một tấm Hỏa Diễm Phù.

Đây là tấm phù lục còn sót lại cuối cùng trong người hắn, cũng may lúc trước chưa kịp cất vào túi trữ vật.

Trần Vũ cẩn thận truyền vào đó chút linh khí còn sót lại, sau đó hít sâu một hơi, phóng tấm phù lục về phía vách tường.

"Phành" một tiếng.

Một luồng hỏa diễm khổng lồ hung hắc đánh mạnh vào lớp sương mù phía trước.
— QUẢNG CÁO —


Nhưng đột nhiên một màn không thể tưởng tượng nổi lại xuất hiện.

Khi luồng hỏa diễm vừa tiếp xúc vào lớp sương vụ màu xám, không một tiếng động, liền trực tiếp bị hút vào trong, sau đó không còn chút động tĩnh nào nữa.

Đến lúc này sắc mặt Trần Vũ đã có chút thay đổi.

Màn sương mù màu xám trông rất bình thường này, vậy mà có thể trực tiếp thôn phệ cả tiên thuật.

Nửa ngày sau, giờ phút này sắc mặt hắn đã khó coi cực kỳ, hiển nhiên là đối mặt với thứ quỷ dị này, hắn không hề dễ chịu chút nào.

Tình huống hiện giờ của hắn, thật sự chẳng khác nào đang bị chôn sống.

Điều tồi tệ hơn cả chính là hắn không có dự trữ lương khô trên người, mà ngay cả một bầu nước cũng không có mang theo.

Nếu trong điều kiện như vậy, hắn giỏi lắm là chịu đựng được bốn năm ngày, ngoài ra chỉ có thể chờ đợi vận may.

Trong thời gian ba ngày kế tiếp, Trần Vũ đương nhiên sẽ không cam lòng khoanh tay chịu chết như vậy.

Hắn hầu như đã kiểm tra qua toàn bộ không gian nơi này, hơn nữa còn sử dụng tất cả các phương pháp mà mình biết, nhưng vẫn bị giam trong bốn bức tường sương mù như cũ.

Lần này thì thực sự hắn đã phải thừa nhận mình không thể làm gì, thúc thủ vô sách, sắc mặt u sầu khoanh chân ngồi chờ đợi tại chỗ.

Tuy nhiên cho dù biết chắc mình đang chậm rãi chờ chết, nhưng cảm giác ở trong một không gian chật hẹp như vậy, đúng là một loại khảo nghiệm tâm thần người ta.

Trần Vũ đã ngồi yên như vậy cả buổi, cũng chỉ có thể cười khổ một tiếng, tiếp đó bắt đầu thi triển Ngưng Khí Quyết.

Nhưng kết quả lại làm hắn buồn bực hết lần này đến lần khác, cho dù đã thử qua bao nhiêu lần, nhưng hắn cảm nhận được, trong đây hầu như không có lấy một tia linh khí nào.

Trần Vũ vừa hoảng sợ, lại và có mấy phần buồn bực.
— QUẢNG CÁO —


Lâm vào đường cùng, hắn cũng chỉ có thể ngồi suy nghĩ cách khác, mong sao Hắc Tháp tha cho mình một mạng.

Thời gian trôi qua từng chút từng chút một, trong nháy mắt đã qua chừng bảy tám ngày.

Nơi đây mặc dù không có mặt trời, nhưng hắn vẫn có thể phán đoán chính xác thời gian là vì hắn có mang theo trên người một cái đồng hồ cát.

Cũng may là hắn không để chiếc đồng hồ cát này vào trong túi trữ vật, nếu không sớm đã không cách nào lấy ra ngoài.

Nhưng sau mấy ngày tiếp theo, Trần Vũ lại phát hiện một việc cực kỳ vui mừng.

Thời gian trôi qua dài như vậy, nhưng hắn lại không hề có bất cứ cảm giác đói khát nào cả.

Việc này nói ra có chút khó tin, nhưng đối với hắn thì lại là một chuyện rất đáng mừng.

Như vậy thì từ giờ hắn sẽ không phải lo lắng chuyện mình sẽ chết ở trong này.

Sau khi tạm thời gạt nỗi lo sang một bên, Trần Vũ cố gắng tìm cách hấp thu thiên địa linh khí một lần nữa.

Thời gian cứ thế trôi qua một cách vô tình, hôm nay đã hơn một tháng kể từ ngày bị nhốt trong tháp.

Trong lúc đang cố gắng nhập định, hai mắt Trần Vũ đột nhiên mở ra, nghiến răng nói:

- Lại là ngươi?

Lúc này không biết từ đâu xuất hiện một cái Tiểu Hắc Tháp, nó không ngừng đung đưa qua lại, hai con Hắc Long cũng đồng thời nhìn qua hắn.

mời đọc siêu phẩm Bảo Hộ Bên Ta Tộc Trưởng -cẩu, vững vàng,hài hước,cơm tró,boss sau màn bố cục,ko hệ thống,ko hậu cung