• Danh sách chương
  • Cài đặt
    Màu nền
    Font chữ
    Cỡ chữ
    {{settingThemes.fontSize}}px
    Chiều rộng khung
    {{settingThemes.lineWidth}}px
    Giãn dòng
    {{settingThemes.lineHeight}}%
Chương 19: Báo Quan
“quả thật là xinh đẹp ha” Thập Tam tấm tắc khen hai mắt sáng lên. Hàn Thiên Vũ thấy thế cũng gật đầu đồng ý”
Người của bang Hùng Ưng thấy không đánh lại được Báo Đầu, chia ra bốn phương tám hướng bỏ chạy, Báo Đầu thấy vậy hừ lạnh.
“ hừm, còn muốn trốn”
Hắn thi triểu khinh công đuổi theo một tên đại hán đen đủi, để lại hiện trường gà bay chó chạy.
Đám người rước râu thấy nguy hiểm qua đi, bèn tiếp tục đẩy kiệu hoa, kèn chống nổi lên đi về nhà họ Thích
“đi theo xem” Thập Tam mặc kệ mấy tên đại hán vừa bị đánh chết, dẫn theo Hàn Thiên Vũ mon men theo sau, ánh mắt thì dán lên kiệu hoa
Đi được qua ba con phố thì đã đến cổng nhà họ Thích, bên hoàng đứng đầy người, có một người phụ nhân trông khá trẻ đẹp tuổi chừng ba mươi là Thích nhị nương vợ hai của Thích lão gia tử và một ông già mặt mày sáng loáng minh mẫn tầm năm mươi tuổi đứng ở cổng đích thị là Thích Đại Hào, Thích lão gia tử, giữa đường là một người thanh niên, khuôn mặt tiều tụy trắng bệch, không ngừng ho khan, mặc một thân áo hoa, đích thị là tên ho lao nhà họ Thích, đang đứng đón dâu.
“quả nhiên một bông ha nhài cắm bãi phân trâu, nếu mà tối nay động phòng thì người chết không chừng” Thập Tam lắc đầu đánh giá nói
“nếu mà chết thật thì đại ca được ích lợi sao?” Hàn Thiên Vũ cười cười nói.
“đấy là mày nói chứ tao không nói đâu nha” Thập Tam tức giận chỉ vào mặt Hàn Thiên Vũ nói
Lễ đón dâu diễn biến xong xuôi, Thập Tam và Hàn Thiên Vũ cười xùy đang định bỏ đi, đang đứng ngó nghiêng mấy quán ăn định kiếm gì bỏ bụng thì có tiếng người hô lên
“Bao đại nhân”
Thập Tam giật mình quay lại thì thấy Thích lão gia cười cười hèn mọn đứng đằng sau nói
“ ây da, ha ha, còn đeo mặt nạ hả”
Thập Tam giật mình vùng vằng nói, con mắt chuyển loạn
“Tôi không phải Bao Long Tinh, đừng có nói bậy nha, báo quan bắt bây giờ”
“đừng chối nữa, tôi chỉ cần ngửi thấy cái mùi của đại nhân là tôi biết rồi, đại nhân hôm nay rồng đến nhà tôm, làm cho nhà họ Thích chúng tôi rất là hân hạnh lắm.”
Thích lão gia hèn mọi cười nói
Thập Tam đang đánh giá xem mình có mùi gì thì Hàn Thiên Vũ ghé vào tai Thập Tam nói
“lão già này thưởng thức đại ca đó, đại ca giết gà tạ ơn thần linh đi”
Nghe vậy Thập Tam vui vẻ cởi mặt nạ ra mà cười nói
— QUẢNG CÁO —

“ ông thưởng thức tôi như vậy thiệt sao?”
Thích Lão gia hèn mọn tiến đến giải thích
“hề hề, nếu không có bọn tham quan như đại nhân, thì bọn gian thương chúng tôi làm sao có cơ hội làm giàu được, là người cùng thuyền đó mà,”
“đại nhân, xin đại nhân nể tình dùm, đi vào trong dùng vài ly rượu nha?”
“uầy được rồi, đi thì đi” Thập Tam cười sảng khoái nói, cùng với Thích lão gia đi vào trong nhà
“nhớ cho tôi lì xì à” Hàn Thiên Vũ cười cười nói
“không thành vấn đề, không thành vấn đề” Thích lão gia vẫy tay dẫn Thập Tam và Hàn Thiên Vũ đi vào trong nhà.
Vào trong nhà lại phải đợi phu thê làm lễ bái đường thành thân mất mấy tiếng đồng hộ, Thập Tam cùng Hàn Thiên Vũ bụng đang đói cồn cào, đúng lúc nghi lễ xong xuôi, bèn nhảy qua bao hẳn một cái bàn, ăn như hổ đói, thích ăn cứ như nước sông, lùa vào trong dạ dày.
Đang ăn uống ngon lành thì từ đâu phát ra tiếng ho.
Khụ Khụ.
Thập Tam đang lùa thức ăn vào trong bụng thì thấy một miếng GAN, trông như là gan heo rơi vào bát cơm của mình làm hắn giật nảy mình, quay đầu lại thì thấy tên Thích Thường Úy, tên ho lao nhà họ Thích mà dân trong trấn hay nói, đang đứng đằng sau hắn, ôm ngực ho khụ khụ.
“muốn, ho ra mật sao?” Thập Tam thầm nghĩ
Đột nhiên không biết suy nghĩ gì Thập Tam giật nảy mình, cầm lên miếng Gan nói,
“Thích công tử thấy trong người thế nào, có thấy thiếu cái gì không?”
“đại nhân, tiểu nhân thấy đỡ nhiều rồi”
Thích Thường Úy vẻ mặt ngạc nhiên, lắc đầu rời đi.
“đại ca, người ta sắp động phòng rồi, đại ca nói gì vậy?” Hàn Thiên Vũ lên tiếng hỏi
Thập Tam cầm miếng gan giơ lên trước mặt Hàn Thiên Vũ nói
“ sao nói như vậy, đang bái đường té xuống chết không được sao?, lúc nãy nó ho ra miếng gan nè”
— QUẢNG CÁO —

“có phải gan thật không?” Hàn Thiên Vũ nghi hoặc hỏi
“ăn thử biết liền” nói xong Thập Tam cầm miếng gan bỏ vào bát của Hàn Thiên Vũ
Thập Tam nhìn miếng gan, nghe Thập Tam nói là gan người, làm hắn như muốn nôn ọe, không có hứng ăn cơm nữa.
“ ọe, ọe”
Rầm,
Đúng lúc này, cửa lớn nhà họ Thích bị đánh bay ra, có ba tên đại hán mặt mày dữ tợn xông vào sảnh làm cho khách nhân hoảng sợ chạy tán loạn.
Theo sau là một người mặc quan phục bộ đầu đang đuổi theo, tay cầm theo cây đao sáng loáng, đích thị là vị quan gia tên Báo Đầu mà buổi sáng truy bắt người của bang Hùng Ưng
“hừm, xem bọn hung đồ tụi bay còn chạy đường nào” Báo Đầu khinh bị nói
Thấy đã cùng đường một đại hán của bang Hùng Ưng tức giận quay lại nói
“Báo Đầu, ngươi ỷ có cây đao lợi hại thôi, có khỏi gì bỏ đao xuống”
“Được” Báo Đầu khinh thường cười cười, ném cây đao của mình qua một bên
Thấy vậy một tên đại hán, xông lên tung một cú đấm,
Phịch,
Nắm đấm chưa kịp chạm vào người Báo Đầu thì đã bị tay của hắn tóm chặt lại, hơi dùng lục vặn một cái…….. tay của đại hán bị hán bị xoắn nát, xương cổ tay lòi cả ra ngoài, máu chảy đầm đìa trông rợn cả người
Bốp
Thấy đại hán kia bị chế trụ Báo Đầu tiện thể vỗ lên đầu đối phương, làm hộp sọ của hắn bị mở ra, chết ngay tại chỗ
Hai đại hán kia thấy đồng bạn chết nhanh như vậy, nhất thời dừng lại, lui về phía sau, nói.
“Báo Đầu, ngưởi ỷ có quyền pháp lợi hại thôi, có giỏi thì không dùng tay?”
“được” Báo Đầu khinh bỉ nói
Thấy vậy, một tên đại hán tiếp tục lao đến tấn công Báo Đầu, nhưng chưa kịp lại gần, đã bị Báo Đầu tung một cước vào lồng ngực, làm nhực hắn lõm vào trong tạo thành một cái hố, mảnh áo trên lưng bị xương sườn chọc thủng, bay xa hơn mười mét, chết ngay tại chỗ.
— QUẢNG CÁO —

Thấy cảnh tượng quá đáng sợ, tên đại hán còn lại mồ hôi lạnh chảy đầy lưng, đánh liều nói.
“Báo Đầu ngươi ỷ có tay chân lợi hại bắt nạt bọn ta sao?, có giỏi thì đừng dùng tay chân”
“Được” Báo Đầu nhếch mép cười khinh bỉ rồi nói
Tên đại hán còn lại đánh liều lao lên, nhưng chưa lại gần Báo Đầu được mười bước, thì đột nhiên Báo Đầu mở miệng gào lên
“Gào”
Âm thanh cực lớn từ miệng của Báo Đầu xuất hiện, làm bát đũa trong đại sảnh vỡ vụng, người dân đứng vây xem, cách xa cả hai mươi mét cảm thấy đầu óc choáng váng, không chịu được chụp tai, ôm đầu ngồi xuống.
Còn tên đại hán hứng chịu trực tiếp luồng âm ba công thì đứng ngay như phỗng, máu mũi, tai, mắt chảy ra dòng dòng, một lúc sau thì ngã xuống bỏ mình..
Báo Đầu cười cười vẻ mặt đắc ý
“hả, giết người rồi, báo quan báo quan đi” Thích Lão gia tử thấy có người chết trong nhà mình, sợ hãi kêu lên
“ta là quan đây” Nghe vậy Báo Đầu nhếch mép nói,
hắn một thân cao 1m9 râu ria xồm xoàm, tướng mạo dữ tợn, đi lại một vòng trong đại sảnh nói to
“ bổn quan là đệ nhất thiên hạ thần bộ, cao thủ của Lục Phiến Môn trong kinh thành, biệt hiệu Là Báo Tử Đầu, Lôi Báo, mấy thằng gian dương đại đạo này ta đã đuổi bắt bọn chúng hết 7 ngày 7 đêm, té ra là người đã chứa chấp bọn chúng ở chỗ này”
Thấy tự dưng bị chụp cái mũ to, Thích lão gia tử sợ hại kéo tay Báo Đầu nói

Mời đọc.
"Đông Ly Trần Kiếp Diệt!" Tu ma hóa phàm/
"Vô Tận Trùng Sinh!" Không não tàn, ít gái/
"Senju Gia Tộc Quật Khởi!" Đồng nhân Naruto Đỉnh Luyện Thần Ma